Tâm Tư Của Thu Ngân

Chương 15

14/10/2024 21:15

Lần đầu tiên Du Quả mất đi vẻ hùng hổ, cô ta có chút x/ấu hổ.

"Thầy Tống, lần này em là em tự mình xin nghỉ."

"Em nghĩ Lạc Lạc đã quá lớn tuổi và em không thích hợp làm gia sư cho cậu ấy."

Khi cô ấy nói điều này, đôi mắt của cô ấy đang lay động.

Tôi vừa nhìn đã biết rằng cô ta đang nói dối.

Nhưng Tống Kỳ không thể nhìn ra được. Anh dường như đang nghĩ đến điều gì đó: "Lạc Lạc đã làm gì em à?"

Tôi có chút bối rối trong giây lát, không ngờ Tống Kỳ lại vì Du Quả mà nghĩ nhiều tới vậy.

Nhưng Du Quả đột nhiên tỏ ra uất ức, giọng nói nghẹn ngào vì nức nở.

"Thầy Tống, em xin thầy, đừng hỏi gì nữa, hãy để em yên ổn mà rời khỏi nhà họ Thẩm ."

Cô ta không lời này thì không sao nhưng lúc nói ra lời này trông như cô ta phải chịu rất nhiều uất ức.

"Mọi người đừng trách Lạc Lạc, Lạc Lạc chỉ là một đứa trẻ lớn một chút thôi."

“Cậu ấy vẫn chưa hiểu chuyện.”

Chị dâu tôi lo lắng đến mức suýt ngất đi.

Nhưng tôi biết Lạc Lạc vẫn chưa tan học, hiện tại cả nhà đang nghe đều là những lời nói phiến diện của Du Quả.

Sắc mặt Tống Kỳ tái nhợt, vô thức nắm lấy tay Du Quả: "Du Quả, chuyện gì đã xảy ra? Thầy Tống sẽ làm chủ cho em."

Du Quả rơi nước mắt: “Cảm ơn thầy Tống. Em nghĩ, thành phố này vẫn không phù hợp với những học sinh từng bước từ trong núi bước ra như em.”

"Dù chúng ta làm gì cũng đều bị xem là kém cỏi, rất khó để tiến lên phía trước.”

Sắc mặt Tống Kỳ tối sầm, dường như đang nghĩ đến chính mình.

Lúc này, Lạc Lạc tình cờ đi học về, vừa bước vào cửa đã thấy bầu không khí trong phòng không ổn.

Tống Kỳ không nói gì, anh tiến tới và t/át Lạc Lạc một bạt tay.

Tôi sợ hãi đẩy anh ra: "Anh đ i ê n à? Tại sao anh lại đ á n h Lạc Lạc?"

Má của Lạc Lạc đỏ lên nhanh chóng, cậu vẫn đang trong trạng thái không hiểu chuyện gì.”

Như tìm được chỗ dựa, Du Quả bám vào nửa vai của Tống Kỳ.

Cô thì thầm: "Lạc Lạc đã lén dùng tay xoa n g ự c em khi em đang giúp cậu ấy làm bài tập."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
4 Miên Miên Chương 12
5 Không chỉ là anh Chương 17
7 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm