Đột nhiên có một loại xúc động muốn nếm thử.
Trong đầu lại lướt qua câu hỏi kia: Con trai với con trai cũng có thể sao?
Sau này Kim Huyền đến thăm tôi, vẫn còn sợ hãi vỗ ng/ực: "Dọa ch*t tôi rồi An Hữu Hữu! Được đấy cậu, không nhìn ra nha, ra tay nặng như vậy? Chậc, người ta suýt chút nữa bị đ/á/nh phế luôn."
Tôi có hơi mờ mịt: "Tôi đ/á/nh hắn phế luôn?"
"Trọng điểm là phía sau, anh trai cậu đã nổi trận lôi đình. Thằng nhãi Giang M/ộ bị ba nó đích thân đ/á/nh g/ãy một chân, lại bồi thường cho nhà họ Ôn vài dự án, sau đó vội vàng tống tai họa này ra nước ngoài rồi."
Tôi nghe mà ngẩn người. Người dịu dàng như thiếu gia, cũng biết nổi gi/ận như vậy sao?
Bắt đầu từ ngày đó, tôi lại có thêm một quy tắc cấm uống rư/ợu.
Giọng điệu của thiếu gia nghiêm túc chưa từng có: "A Hữu, tôi không thể lúc nào cũng vừa vặn ở bên cạnh em. Cho nên, vì để trái tim tôi được yên ổn, cũng vì sự an toàn của em, hứa với tôi, ở bên ngoài tuyệt đối đừng chạm vào rư/ợu, được không?"
Thật ra tôi muốn nói người khác chưa chắc đã đ/á/nh thắng được tôi.
Nhưng nhìn vẻ mặt vẫn còn sợ hãi của hắn, tôi vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
10.
Tôi lười để ý đến gã.
Giang M/ộ nghiêng người một bước, lần nữa chặn đường tôi, tầm mắt rơi trên cổ tôi, trên đó có dấu vết thiếu gia để lại tối qua vẫn chưa hoàn toàn tan hết.
Hắn nheo mắt, châm chọc khiêu khích: "Tôi thích cậu như vậy, tỏ tình với cậu, cậu từ chối tôi, bây giờ chẳng phải vẫn bị đàn ông ngủ sao?"
"Hắn lớn tuổi rồi, thỏa mãn được cậu không? Thử với tôi đi, đảm bảo khiến cậu sướng."
Hơi thở tôi cứng lại, nắm đ/ấm đã nhanh hơn cả suy nghĩ mà nện tới, trúng ngay bụng dưới của gã.
"Mày tính là cái thứ gì? Miệng lưỡi sạch sẽ một chút!"
Giang M/ộ bị đ/á/nh đến mức lảo đảo lùi lại, cười khẽ một cách th/ần ki/nh.
"An Hữu, tự lừa mình dối người cũng phải có giới hạn, đừng nằm mơ nữa, đối với hắn mà nói, cậu cùng lắm chỉ là một món đồ chơi nuôi cho quen, ngủ cho thuận tay mà thôi!"
"C/âm miệng!" Tôi lại đ/ấm gã thêm hai đ/ấm, gã hoàn toàn gập người xuống, ho khan một cách đ/au đớn.
Xung quanh đã có nhân viên phục vụ chú ý đến động tĩnh bên này, nhưng do dự không dám tiến lên.
Giang M/ộ thở hổ/n h/ển, nâng gương mặt chật vật đó lên:
"Khụ… An Hữu, cậu tưởng Ôn Trác Ngọc chân thành với cậu bao nhiêu? Gia đình như hắn, cuối cùng chẳng phải vẫn phải tìm một người phụ nữ môn đăng hộ đối để kết hôn sao? Cậu chẳng qua là món đồ chơi hắn nuôi để giải khuây, đợi hắn chơi chán rồi, hoặc ba hắn ép gắt quá, xem hắn có đ/á cậu đi không!"
Gã nhổ ra một ngụm m/áu, nói từng câu từng chữ một: "Ai mà không biết ba hắn đã thả xuống lời đ/ộc địa, không kết hôn, một xu nhà họ Ôn hắn cũng không lấy được! Cậu thấy, giữa cậu và quyền kế thừa nhà họ Ôn, Ôn Trác Ngọc sẽ chọn ai?"
Tôi tức đi/ên người: "Cút! Cái mồm này của mày có phải từng lăn qua phân không? Chuyện của bọn tao không đến lượt người ngoài như mày đến khua môi múa mép!"
Xoay người định đi, gã túm ch/ặt cổ tay tôi, hít sâu một hơi:
"An Hữu, Ôn Trác Ngọc có bệ/nh, là một kẻ đi/ên, mười tuổi đã cầm d/ao suýt chút nữa lấy mạng ba mình. Cậu không biết, nhưng đầy người biết. An Hữu, cậu đi theo tôi đi."
Thái dương tôi gi/ật giật.
Rốt cuộc gã lấy đâu ra lá gan để nói x/ấu thiếu gia trước mặt tôi?