Về đến phòng trọ, toàn thân tôi đ/au nhức đến mức rã rời.
May mà có quần áo che kín, nếu không những dấu vết kia chắc chắn sẽ khiến người khác dòm ngó.
Tôi hỏi Tống Thần về thẻ đen.
Cậu ấy sửng sốt:
“Cậu không biết à? Nhận thẻ đen nghĩa là bị m/ua đ/ứt rồi.
Cái thẻ đó muốn m/ua gì cũng được, quẹt ở đâu cũng xài được.
Ở hội quán mình, đến giờ chưa ai từng thấy thẻ đó cả.”
Tôi đứng sững tại chỗ.
Quản lý chưa từng nói qua chuyện này.
Ông ta chỉ chăm chăm đào tạo omega xinh đẹp.
Beta như tôi, có ch*t cũng chẳng ai buồn nhắc đến.
Có thẻ đen rồi, tôi không cần đi làm ở hội quán nữa.
Suốt cả tuần, Giang Tứ Ngôn không liên lạc.
Tôi không có số của hắn, cũng chẳng biết tìm ở đâu.
Có lẽ khi cần, hắn sẽ tự tìm tôi.
Tôi đến bệ/nh viện thanh toán viện phí, để em gái yên tâm điều trị. Trông em ấy g/ầy hẳn đi, ngoan ngoãn nhìn tôi mà không nói gì.
Không còn áp lực tiền phẫu thuật,
tôi tạm thời thở phào.
Hôm đó Tống Thần nghỉ làm,
tôi m/ua đồ về nấu cơm đãi cậu ấy.
“Nấu cho tôi ăn thật à? Vậy tôi không khách khí đâu nhé.”
Cậu ấy ôm đầy túi đồ, cười hớn hở.
“Chu Trạch, tôi muốn ăn sườn xào chua ngọt. Lần trước ăn là hồi Tết, thèm đến giờ.”
“Vậy hôm nay tôi làm nhiều một chút.”
Đến dưới khu chung cư, tôi chợt có cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm.
Quay đầu lại, chỉ thấy vài bóng người qua đường.