Cánh cửa đóng lại, tôi lao mình vào lòng Trình Cảnh.
Ôm ch/ặt lấy anh, siết ch/ặt đến mức nghẹt thở.
Trình Cảnh ôm tôi vào lòng, một tay xoa nhẹ sau gáy tôi.
"Anh nghe rõ rồi đấy, người nào đó vừa nói ở bên anh rất hạnh phúc."
Tôi úp mặt vào ng/ực anh.
"Ừ."
Giọng anh bỗng đắc ý.
"Vậy đăng ký kết hôn nhé? Anh đã xem hết ngày lành tháng tốt trong tháng này rồi, ngày kia là đẹp nhất. Đăng ký xong là tổ chức đám cưới luôn, nhân tiện em muốn đi tuần trăng mật ở đâu? Hải đảo? Hay ra nước ngoài?"
Tôi: ...
Tôi ngẩng đầu lên đ/ấm cho anh một cái.
"Còn lâu mới kết hôn, xem biểu hiện của anh đã."
Trình Cảnh nắm lấy tay tôi hôn một cái.
"Em muốn anh thể hiện thế nào? Tối nay lâu hơn một chút? Chuyển cho em một trăm triệu? Miễn là em đưa ra yêu cầu, anh lập tức đồng ý."
Thôi xong, cho anh một cái thang là anh leo lên tận mặt trời.
Tôi phớt lờ lời anh, quay đầu bước về phòng ngủ.
"Này, giày! Em chưa xỏ giày kìa!"
"Có mảnh vỡ kính đó!"
Tôi tránh hết các mảnh vỡ, xỏ lại đôi giày vừa đ/á ra.
Đứng ở cửa phòng, tôi ra lệnh.
"Th/uốc anh m/ua đâu? Lại đây bôi th/uốc bỏng cho em."
"Bôi xong dọn dẹp nhà cửa luôn. Bàn trà anh đ/ập vỡ, anh m/ua cái mới."
Trình Cảnh chớp chớp đôi mắt phượng, nhếch miệng cười.
"Được thôi, cục cưng."
"Anh cũng coi như bị em sai vặt rồi."