Cấm kỵ dân gian: Đổi mệnh

Chương 18

11/12/2024 18:00

Ba mẹ tôi mang theo thương tích đi v/ay mượn khắp họ hàng, trừ bác gái, ngay cả cô lớn, chú nhỏ, và đàn gà vịt, ngỗng trong nhà cũng b/án sạch, cuối cùng mới gom đủ tiền.

Nhưng khoản tiền công trả cho dì Di La vẫn chưa tính đến.

Mẹ tôi lo đến nỗi nổi cả mụn nước ở môi: “Hồi đó nói là năm trăm đồng, nhưng đây là việc c/ứu mạng, giờ mình đưa người ta năm trăm có phải ít quá không?”

Hồi đầu những năm 2000, ba tôi làm thợ xây ở công trường trên thị trấn, từ sáu giờ sáng đến sáu giờ tối, mỗi ngày chỉ được trả có mười đồng.

Năm trăm đồng với nhà tôi đã là một con số rất lớn.

Nhưng so với mạng sống của tôi, lại chẳng thấm vào đâu.

Chỉ là, lúc này nhà tôi thật sự không còn một xu dính túi.

Tôi bắt đầu trách bản thân vì học không tốt.

Nếu tôi có thể cầm bài kiểm tra 100 điểm đến cho dì Di La xem, có khi nào dì sẽ thấy tôi có hy vọng đỗ đại học, mà nhận tôi làm đệ tử trước không?

Như thế, khoản n/ợ này có thể hoãn lại, từ từ trả.

Còn giờ thì sao? Nếu đưa bài kiểm tra 7 điểm của tôi ra, chắc dì ấy sẽ lập tức hối h/ận vì đã c/ứu một kẻ vô dụng. Chưa tính thêm tiền công cũng là giữ đúng đạo đức nghề nghiệp rồi.

Thôi được rồi, tốt nhất tôi đừng trông mong gì ở hướng đó nữa.

Làm sao bố mẹ tôi xoay đủ năm trăm đồng, tôi cũng không rõ.

Chỉ biết rằng sau chuyện này, nhà tôi không còn m/ua được bánh mà ăn nữa, mỗi ngày chỉ có cháo loãng kèm rau dại.

Lời hứa m/ua cặp sách mới và quần áo mới của ba mẹ cũng không thực hiện được.

Tôi đi học bằng cái cặp được may lại từ bao phân bón, còn quần áo là đồ quần áo cũ nhỏ mà người ta cho, bị mẹ tôi vá chằng vá đụp mới mặc vừa.

Bộ dạng ấy, nói tôi là trưởng lão Thập Bát Đại của cái bang, chắc cũng có người tin.

Nhưng điều kỳ lạ là, tôi học khá lên hẳn.

Thi giữa kỳ, cả Toán lẫn Văn tôi đều được hơn tám mươi điểm.

Đến cuối kỳ, đã lên hơn chín mươi điểm.

Ba mẹ tôi vui mừng không để đâu cho hết: “Tâm Tâm nhà mình, cuối cùng cũng sáng dạ rồi.”

Nhưng khi tôi cầm kết quả này đến tìm dì Di La, dì lại nói: “Tiểu học mà thi hơn chín mươi điểm thì có là gì? Ngay cả cửa đại học cũng chưa nhìn thấy đâu. Nếu muốn làm đệ tử dì, phải giữ được điểm số cao như vậy liên tục.”

Ngoài ra, tôi còn không được nghịch phá, không được b/ắt n/ạt bạn bè, không được làm ba mẹ buồn lòng.

Tôi cạn lời: “Dì chỉ muốn con trở thành học sinh gương mẫu thôi chứ gì!”

Dì cầm lên một cuốn tiểu thuyết trên bàn: “Chứ còn sao nữa? Học không chỉ để biết thêm kiến thức, mà còn có thể kiểm tra cách con học tập và rèn luyện tính kiên trì. Nếu ngay cả việc học con cũng không làm tốt, vậy trong khi học đạo còn khổ hơn nhiều, dì làm sao biết được con có bỏ ngang không, ra ngoài lại làm dì mất mặt.”

Thôi được rồi, dì thắng rồi. Tôi về học hành chăm chỉ, ngày ngày tiến bộ vậy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Du Phi Du

Chương 8
Ta cả đời không con, bèn nuôi con riêng Giang Hoài Du dưới trướng. Ta tìm cho hắn thầy giỏi nhất, dạy hắn văn võ song toàn, để hắn quản lý toàn bộ phủ Hầu. Ta chọn cho hắn cô gái ưu tú nhất kinh thành, khiến vợ chồng hòa thuận, con cái sum vầy. Thế nhưng sau này, thân thể vốn dĩ cường tráng của ta bỗng nhiên ngã bệnh, chịu đựng nỗi đau giày vò nhiều năm. Trước lúc lâm chung, Giang Hoài Du ngồi bên giường ta, giọng lạnh băng: "Mẫu thân, cả đời này con bị ngươi thao túng, ngươi có biết con căm hận đến nhường nào không?" "Ngay cả việc cưới vợ, con cũng không thể theo ý mình, cưới người phụ nữ mình yêu thích." "Con chán ngán rồi, những năm qua, con đã sai người hàng ngày bỏ độc vào đồ ăn thức uống của ngươi. Những cực hình ngươi phải chịu mấy năm nay, đều là xứng đáng!" Ta trợn mắt không dám tin nổi. Mở mắt lần nữa, ta trở về ngày lựa chọn con cái. Chưa kịp mở miệng, Giang Hoài Du đã chỉ thẳng vào ta: "Con không muốn bà làm mẹ!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?