Tôi bị đ/á/nh thức bởi cơn đ/au.
Mở mắt ra, tôi thấy mặt mình đang áp sát xuống sàn, nằm rạp bên cạnh một đôi ủng quân đội màu đen.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên.
Là vị thần ch*t vừa nãy.
"Vẫn còn sống sao?"
Tôi không dám lên tiếng.
Kỹ thuật viên ôm bảng ghi chép chạy tới, run lẩy bẩy báo cáo: "Tướng quân, đây là phế phẩm ở tầng B3, mã số 0917, đ/á/nh giá sức chiến đấu bằng không. Khi xảy ra bạo lo/ạn, nó từ trong buồng vận chuyển chạy ra, không hiểu sao lại ngất xỉu dưới chân ngài..."
"Vậy thì xử lý cùng với đám còn lại đi."
Nói xong, hắn quay người định đi.
Toàn bộ cuộc đời làm cá của tôi hiện lên như một thước phim quay chậm trong khoảnh khắc đó.
Bể huấn luyện, gậy điện, những dấu gạch chéo trên bảng ghi chép, lò th/iêu.
Không được.
Tôi không thể ch*t.
Đầu óc chưa kịp suy nghĩ, cơ thể đã tự hành động.
Tôi lao tới, ôm lấy bắp chân hắn, đồng thời há miệng cắn mạnh xuống.
Răng xuyên qua lớp ủng quân đội, cắm vào da th!t nơi bắp chân hắn.
Một luồng năng lượng từ răng nanh truyền ra, rót thẳng vào mạch m/áu hắn.
Đây là bản năng đ/á/nh dấu của nhân ngư.
Nhân ngư dòng chiến đấu thường dùng cách này để đ/á/nh dấu đồng loại, thuận tiện cho việc cầu phối.
Nhưng khi đ/á/nh dấu lên người con người, hiệu quả lại khác biệt:
Người bị đ/á/nh dấu sống, kẻ đ/á/nh dấu sống.
Người bị đ/á/nh dấu chủ động c/ắt đ/ứt liên kết, kẻ đ/á/nh dấu ch*t.
Kẻ đ/á/nh dấu không được rời xa người bị đ/á/nh dấu quá 800 mét, nếu không tim sẽ ngừng đ/ập.
Khi tôi nhả miệng ra, mới nhận thức được mình vừa làm cái gì.
Hoắc Diễn cúi đầu nhìn tôi.
Tôi co cổ lùi lại, chóp đuôi run lên bần bật.
"Cái kia... không phải cố ý..."
"Tôi không phải..."
Hắn ngồi xổm xuống, túm lấy cằm tôi, ép mặt tôi hướng về phía hắn, quan sát vài giây.
"Thứ này, không được rời xa tôi quá 100 mét?"
Tôi rơm rớm nước mắt, gật đầu lia lịa.
"Cách giải trừ thì sao?"
Kỹ thuật viên run giọng tiếp lời: "Hiện tại... vẫn chưa có phương pháp giải trừ nào được biết đến, thưa Tướng quân. Nếu cưỡ/ng ch/ế c/ắt đ/ứt, 0917 sẽ ch*t ngay lập tức, và ngài cũng sẽ..."
Hoắc Diễn đứng dậy.
Tôi ngước nhìn hắn từ dưới lên.
Hắn không nhìn tôi nữa.
Để lại một câu: "Phiền phức."
Rồi bỏ đi.
Tôi nằm bẹp dưới đất nhìn theo bóng lưng hắn.
Trái tim bị thứ gì đó kéo mạnh một cái.
"Đợi đã! Đợi đã, đợi đã nào!"
Tôi vừa bò vừa lết đuổi theo, đuôi m/a sát xuống sàn nhà, để lại một vệt chất nhầy phía sau.
Thật mất mặt.
Nhưng sống sót còn quan trọng hơn là mất mặt.
Hoắc Diễn quay đầu liếc nhìn tôi.
Hắn cười khẩy một tiếng.
Đầy vẻ mỉa mai.