Trái Tim Biến Mất

Chương 2

20/03/2026 16:06

Cảnh sát đưa tôi đến một phòng làm việc nhỏ để lấy lời khai.

“Lần cuối cô liên lạc được với cậu ta là khi nào?”

“Trước khi anh ấy ra khỏi nhà vào sáng nay, chúng tôi đã hẹn nhau ba giờ chiều đến công ty tổ chức tiệc cưới để bàn chi tiết hôn lễ. Nhưng anh ấy không đến, tôi gọi rất nhiều cuộc điện thoại mà anh ấy cũng không nghe máy.”

“Cậu ta ra khỏi nhà lúc mấy giờ?”

“Khoảng hơn tám giờ ạ. Anh ấy bảo hẹn khách hàng chín giờ họp.” Tôi chợt nhận ra có điều gì đó không đúng, liền hỏi lại: “Anh ấy không đến công ty sao?”

Thời gian xe của Liêu Chí ra vào bãi đỗ lần cuối là mười giờ tối hôm qua. Cảnh sát tiếp tục hỏi: “Từ tám giờ hai mươi lăm phút sáng đến hai giờ chiều nay, cô ở đâu và làm gì?”

“Hôm nay tôi được nghỉ luân phiên nên khoảng thời gian đó tôi không ra khỏi nhà. Liêu Chí đi làm xong tôi ngủ thêm một lát, tỉnh dậy thì bắt đầu cày phim.”

Tôi mở lịch sử ứng dụng trên điện thoại lên, trên đó có lưu lại nội dung và thời gian tôi xem phim.

Nhưng những thứ này chỉ chứng minh được tôi có bật bộ phim đó vào thời gian nói trên, chứ không thể chứng minh tôi đàng hoàng ngồi ở nhà xem phim mà không làm chuyện khác.

Hình ảnh của tôi trên camera giám sát trong khu chung cư và thẻ quẹt xe ra vào cũng phải đến tầm hai giờ rưỡi chiều mới bắt đầu xuất hiện.

Họ cho tôi xem một đoạn video.

Đoạn camera này được trích xuất từ thang máy của tòa nhà chúng tôi đang ở: Lúc 8 giờ 25 phút sáng nay, Liêu Chí vừa bước vào thang máy thì dường như bị ai đó gọi lại, hoặc là anh chợt nhớ ra để quên thứ gì đó, thế là lại bước ra ngoài.

Khu vực hành lang chung của tòa nhà không lắp camera nên không thể ghi lại hướng đi của anh sau khi bước ra khỏi thang máy.

Còn sau thời điểm đó, dù là camera trong thang máy hay camera toàn khu chung cư, đều không tìm thấy bóng dáng của Liêu Chí nữa.

Tất nhiên cũng có khả năng anh ấy không đi thang máy mà chọn đi cầu thang bộ.

Nhưng chúng tôi sống ở tận tầng hai mươi. Trừ phi cúp điện, bằng không chẳng ai lại chọn đi bộ xuống lầu vào cái giờ vội vã đi làm cả.

Mà cho dù có đi cầu thang bộ thì kiểu gì anh ấy cũng phải lọt vào camera ở bãi đỗ xe tầng hầm.

Nói cách khác, Liêu Chí cứ thế bốc hơi khỏi thế gian.

Do đó, cảnh sát đã khoanh vùng địa điểm Liêu Chí gặp nạn ngay trong chính tòa chung cư của chúng tôi.

Dựa vào các manh mối điều tra, cảnh sát một mặt tiến hành rà soát khắp khu dân cư, mặt khác tiếp tục khai thác thông tin từ tôi.

“Tình cảm của hai người tốt chứ?”

Thực chất ý họ muốn hỏi về thái độ của mẹ Liêu Chí đối với tôi.

“Ban đầu rất tốt, bác gái cũng khá quý tôi. Khoảng ba, bốn tháng trước, bác ấy ngỏ ý muốn gặp gỡ bố mẹ tôi. Sau khi biết bố mẹ tôi đã qu/a đ/ời, bác ấy lại bảo hôm nào phải sắp xếp thời gian đi viếng. Nhưng sau đó không hiểu sao, bác ấy bỗng nhiên kịch liệt phản đối chuyện hai đứa ở bên nhau.”

“Là sau khi đi viếng về sao?”

“Lúc đó vẫn chưa đi ạ. Bác ấy phản đối vô cùng đường đột, thậm chí có phần khó hiểu, hai đứa cũng chẳng tìm ra được lý do... Liêu Chí đã gặng hỏi rất nhiều lần nhưng bác ấy nhất quyết không nói, chỉ lải nhải càm ràm mãi một câu rằng nếu hai đứa ở bên nhau, tôi sẽ hại ch*t anh ấy.”

Tôi mở lịch sử tin nhắn với mẹ Liêu Chí ra, đưa cho bọn họ xem.

Cứ cách một khoảng thời gian, mẹ Liêu Chí lại gửi tin nhắn cho tôi. Có khi cách nhau vài phút, có khi hai, ba tiếng, có lúc lại vào lúc nửa đêm.

Lời lẽ của bà vô cùng chói tai, gay gắt.

Đừng nói là người trong cuộc như tôi, ngay cả Liêu Chí đọc xong cũng chịu không nổi. Anh đã vô số lần nhắc nhở mẹ mình nhưng vô ích. Việc duy nhất tôi có thể làm là kiềm chế bản thân không ấn mở khung chat đó ra nữa.

“Thế còn hoàn cảnh gia đình cô thì sao?”

“Bố mẹ tôi qu/a đ/ời từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi do một tay bà ngoại nuôi lớn. Vài năm trước, bà cũng mất rồi. Chuyện chúng tôi kết hôn chỉ có cậu tôi biết, cậu ấy còn bảo đến lúc đó sẽ tới dự đám cưới.”

“Cậu của cô có thái độ như thế nào về chuyện này?”

“Những năm qua chúng tôi rất ít khi liên lạc, cậu ấy không biết những chuyện mâu thuẫn này đâu.”

Đột nhiên một tin nhắn từ ngân hàng vang lên.

Tim tôi chợt thót lên một nhịp.

Màn hình sáng lên cùng nội dung hiển thị đã thu hút sự chú ý của các cảnh sát.

Bọn họ yêu cầu tôi mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt, thế rồi rành rành đọc được toàn bộ tin nhắn: Có người vừa chuyển vào tài khoản của tôi năm mươi vạn.

“Phiền cô giải thích một chút về số tiền này.”

Tôi biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề nhưng tôi cũng thật sự không giải thích nổi ng/uồn gốc của nó, thậm chí còn chẳng hiểu vì sao tài khoản của mình lại tự dưng nhận được một khoản tiền lớn đến vậy.

Bọn họ im lặng ghi chép lại lời tôi nói. Nhìn biểu cảm của họ, tôi thừa hiểu mình đã chính thức bị đưa vào danh sách tình nghi.

Tôi tạm thời bị giữ lại trong căn phòng nhỏ này để chờ họ tiến hành điều tra, thu thập thêm chứng cứ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm