Gần chín ngày, chúng ta đã đến biên thành.

Ngoài thành có rất nhiều quan binh canh gác.

Bích Hoa lấy ra lệnh bài phủ thừa tướng, chúng ta đã thành công vào trong thành.

Bất ngờ là biên thành rất có trật tự.

Quan binh giúp di chuyển người nhiễm bệ/nh, tuy không tính là kiên nhẫn nhưng cũng rất tận tâm tận chức.

Cũng có những người hành nghề y tự phát tới đây giống chúng ta, bận bịu ở chỗ khám bệ/nh xây dựng tạm thời, ghi chép bệ/nh tình của những người nhiễm bệ/nh, mong muốn giúp họ giảm đỡ đ/au đớn.

Mà những người nhiễm bệ/nh cho dù da thịt th/ối r/ữa mưng mủ, tia hy vọng nơi đáy mắt cũng chưa từng tắt ngúm.

Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, bởi vì Xa Tiết đại sư đã sớm nghiên c/ứu ra phương pháp chữa bệ/nh, chỉ là tốc độ c/ứu chữa chậm chạp mà thôi.

Xa Tiết đã cho bọn họ hy vọng sống tiếp một lần nữa.

Họ đều nói Xa Tiết đại sư là y tiên trên trời hạ phàm.

...

Xa Tiết đại sư vẫn giống như trong ký ức của ta.

Một bộ bạch y không nhuốm bụi trần, tiên phong đạo cốt.

Ta im lặng đi đến bên cạnh ông ta, thuần thục xay th/uốc hộ ông ta, còn rạ/ch đ/ứt bàn tay nhỏ m/áu, như này sẽ dễ dàng dẫn cổ trùng ra.

Tiểu ca vốn xay th/uốc cho Xa Tiết đang không biết phải làm gì. Người không hiểu Xa Tiết, căn bản không biết phụ giúp ông ấy như thế nào.

Xa Tiết phất tay bảo tiểu ca lùi ra ngoài. Cười, không có nhìn ta nữa.

Trăm họ bị bệ/nh tật dày vò đang xếp hàng ngoài kia.

Ta không có thời gian giải thích, vừa hay cũng không muốn giải thích, nên chỉ im lặng.

Ta kiếp trước từng đi theo Xa Tiết. Y thuật và cổ thuật là ta học lén.

Thuật y cổ của Xa Tiết là không ai trong thiên hạ sánh bằng.

Trăm họ khỏi bệ/nh quỳ lạy dập đầu, thật lòng thật dạ cảm ơn ân c/ứu mạng của ông ta.

Xa Tiết không màng ngày đêm chữa bệ/nh c/ứu người, tấm lòng lương y, giống như thiên thần c/ứu vớt kiếp người trong nơi khổ nạn.

...

Du Khải Hoài tới biên thành vào nửa tháng sau.

Hắn dường như không muốn bại lộ thân phận nên chỉ mang theo ít tùy tùng.

Ta ngày ngày thức đêm cả ngày bận bịu, đang lúc mệt mỏi khôn cùng, hắn tìm đến ta.

Du Khải Hoài nói biên thành không có q/uỷ sai.

Ta gi/ật mình tỉnh ngủ hoàn toàn.

Địa phủ không tới nhận người, trăm họ qu/a đ/ời vì cổ đ/ộc sẽ không vào được luân hồi.

Này quá kỳ lạ.

Ta sớm đã đoán được, 'bệ/nh dịch' này không phải tai họa do trời giáng xuống.

Là do ai gây ra, người đó lại có bản lĩnh che giấu thần q/uỷ, mục đích của gã ta rốt cuộc là gì?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm