"Chuyện này mà cũng không biết à? Không khí này, tinh thần này, nhìn là biết chuẩn bị đi nhảy quảng trường rồi!"

Chúng tôi đi theo sau dân làng, ở trung tâm làng có một hố trũng hình tròn. Dưới đáy hố là một giếng cạn cao ngang nửa người đứng trơ trọi. Không hiểu cái hố sâu này được tạo ra bằng cách nào.

Vừa bước tới mép hố, đất dưới chân bỗng rung chuyển. Mặt đất phát ra tiếng ầm ầm, rồi đột ngột một tiến 'vút' vang lên. Từ miệng giếng cạn phun lên một cột nước.

Nước đục ngầu, lẫn đầy sỏi cát. Vài tia nước b/ắn vào người chúng tôi. Tôi đưa tay lên đỡ, cảm giác như bị côn trùng đ/ốt, một mảng da tê rần.

Đám ông bà lão reo hò sung sướng, quỳ sụp xuống lạy giếng:

"Trời cao mở mắt rồi, cuối cùng cũng có nước!"

"Bao nhiêu năm rồi, Linh Tuyền cuối cùng cũng chấp nhận tế phẩm!"

Nước từ giếng cạn tuôn ra không ngừng, chẳng mấy chốc đã lấp đầy đáy hố. Cái hố sâu trũng xuống biến mất, thay vào đó là một vũng nước mênh mông.

Mấy đứa chúng tôi đứng bên bờ nước, kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.

Tôi ngồi xổm xuống, đưa tay quậy vài vòng trong nước. Nước mát lạnh, nhưng đặc quánh hơn bình thường. Rút tay lên, cảm giác như dính dầu gội chưa sạch, trên da dính thứ gì đó nhờn nhợn.

Đứng lên, bỗng tôi thấy hoa mắt. Đưa tay dụi mắt, không hiểu sao toàn thân rã rời, cơn buồn ngủ ập đến dồn dập.

Mấy ông bà lão nheo mắt cười nhìn tôi:

"Mấy đứa dậy sớm quá, hay là về ngủ thêm chút đi?"

Hoa Ngữ Linh cũng gật lia lịa:

"Kiều Mặc Vũ, tôi buồn ngủ ch*t đi được, về ngủ nướng thêm chút nhé?"

Ngủ cái gì? Không tìm Quý Khang nữa sao?

Tôi định từ chối, nhưng hai mí mắt cứ dính ch/ặt vào nhau, cố mở cũng không nổi. Chẳng biết mình về nhà Ngô Căn Thủy bằng cách nào, tôi đ/á bay giày rồi nằm vật ra giường, chìm ngay vào giấc ngủ đen kịt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Thay Đồ Chương 11
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm