Thiếu gia yếu ớt giả chết rồi

Chương 4

09/10/2025 18:15

[Hệ thống, cái đ/á vừa nãy của tôi không đủ mạnh sao? Sao nam chính hắn chẳng hề hấn gì, còn dùng tay không đỡ được chứ?]

Hệ thống im lặng.

[Có lẽ hắn sinh ra đã lực khí hơn người?]

[Người ăn nhiều thường làm việc giỏi.]

Nhớ lại khẩu phần của Lục Vân Trạm, một bữa có thể ăn ba bát cơm.

Quả thực lực khí kinh người, da tôi vốn dễ để lại vết hằn, giờ mắt cá chân đã bị hắn bóp đỏ lừ.

Tôi quyết định làm ngơ Lục Vân Trạm vài ngày.

Cũng cho mình nghỉ ngơi, ngày nào cũng tính toán b/ắt n/ạt hắn, mệt mỏi thật sự.

Tôi gục mặt lên bàn ngủ suốt cả tiết học, giấc ngủ chập chờn mơ màng.

Khi ngẩng đầu, đột nhiên phát hiện trên bục giảng xuất hiện thêm một người.

"Chào các bạn, tôi là Từ Hướng Dã, mong được giúp đỡ trong tương lai."

Sau khi tự giới thiệu, cậu ta thẳng hướng đi tới chỗ tôi, dừng chân vững vàng bên cạnh.

Nở nụ cười tỏa nắng tiêu chuẩn.

"Xin chào, cho hỏi vị trí bên cạnh bạn đã có người chưa?"

"Bạn có phiền nếu tôi ngồi đây không?"

Tôi nhất thời đơ người.

[Hệ thống, chuyện gì thế này? Đây không phải là thụ chính sao? Sao cậu ta lại tới sớm thế?]

Hệ thống cũng lúng túng: [Theo diễn biến nguyên tác, cậu ta phải năm lớp 11 mới chuyển tới. Chắc chắn cốt truyện đã xảy ra sai lệch.]

Vài phút sau, hệ thống quay lại.

Giọng như ch*t chìm: [Hỏi rồi, đồng nghiệp tôi lúc rảnh việc lỡ tay làm thụ chính tới sớm.]

#: ......

Hệ thống: [........]

[Thôi, đến rồi thì đến.]

Là một vai phản diện đ/ộc á/c, lúc này tôi liền chiếm lấy bàn học, ngăn cản cuộc gặp gỡ giữa công và thụ.

Tôi uể oải tiếp tục gục mặt, giọng điệu vô cùng khó chịu: "Đã có người rồi."

Giáo viên trên bục thúc giục, Từ Hướng Dã đành chọn chỗ trống khác ngồi tạm.

[Hệ thống, cậu chắc đây là thụ chính chứ?]

[Sao tôi cảm giác cậu ta còn nam tính hơn cả Lục Vân Trạm, ánh mắt kia...]

Từ Hướng Dã đúng như tên gọi, ngoại hình phóng khoáng bất cần, ngũ quan sâu sắc, dáng người cao ráo.

Hệ thống lại im bặt: [X/ác nhận rồi, lỗi của đồng nghiệp nhưng đây đích thị là thụ chính.]

[Cũng một mũi hai mắt như người khác thôi.]

Tôi nghẹn lời: [Có lẽ là hỗ công (1 người có thể làm cả công lẫn thụ).]

Nhưng ánh mắt cậu ta vừa nãy nhìn tôi lại tràn đầy tính xâm lược, cùng ý chí quyết thắng.

Giờ giải lao, Từ Hướng Dã đổi chỗ với bạn ngồi trước mặt tôi, trở thành bạn bàn trên của tôi.

Cậu ta xoay người nhìn tôi, hai tay chống cằm: "Bạn ơi, tôi mới tới chưa quen, có thể nhờ cậu..."

Tôi là phản diện đ/ộc á/c mà.

Lời cậu ta còn chưa dứt, tôi đã ngắt lời:

"Không được."

"Không rảnh, đi nhờ người khác đi."

Tôi hời hợt đối phó vài câu.

Kết quả Từ Hướng Dã không những không để bụng, còn cười rất tươi, lộ ra hai lúm đồng tiền dễ thương: "Được."

Khi xoay người, cậu ta thuận tay lấy cốc nước trên bàn tôi, đi lấy nước ấm mang về cho tôi.

"Rất hân hạnh được phục vụ cậu."

"Tiểu thiếu gia của tôi."

Tôi đang cảm thán quả nhiên là thụ chính lương thiện thuần khiết, mấy việc này vốn thuộc về Lục Vân Trạm mà.

Hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Hay cậu thử t/át cậu ta một cái xem?]

Tôi: [Tôi bị đi/ên chắc, sao phải đá/nh cậu ta?]

Hệ thống: [Tôi nghĩ cái vẻ lấy lòng này, đá/nh xong có khi cậu ta còn li/ếm tay cậu ấy?]

Tôi gi/ận dữ quát hệ thống: [Thụ chính của chúng ta là lương thiện chứ không ng/u!]

Bên cạnh bỗng vang lên tiếng động lớn đùng đoàng.

Ghế của Từ Hướng Dã bị đ/á mạnh một cước, cả người cậu ta loạng choạng suýt ngã khỏi chỗ ngồi.

Lục Vân Trạm vừa từ ngoài vào, đẩy lại kính gọng: "Xin lỗi, trượt chân."

Giọng điệu chẳng chút hối lỗi.

Từ Hướng Dã cười đáp: "Không sao."

Không gian giữa hai người ngập tràn khói lửa vô hình.

Tôi không nhận ra, sau đó Lục Vân Trạm cả tiết học cứ thẫn thờ nhìn chằm chằm cốc nước của tôi.

Cây bút trong tay hắn suýt nữa đã bị bóp nát.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mối hận đèn xuân

Chương 6
Đích mẫu vừa mới tìm cho ta một mối nhân duyên vô cùng tốt đẹp. Chợt có một đôi nông dân tìm tới, tự xưng là thân sinh phụ mẫu của ta. Sau khi đối chất, di nương đành phải khóc lóc nhận tội. Năm xưa, ả giả mang thai để tranh sủng, từ bên ngoài mua một nữ anh hài về. Lúc này, lão gia đã sớm qua đời, đích mẫu lại vốn dĩ thương yêu chúng ta. Bèn bàn bạc riêng với nhau, chỉ cần đưa thêm chút ngân lượng đuổi đôi nông dân kia đi là xong. Mọi người đều gật đầu đồng ý. Ngờ đâu, vị đích huynh đã tập tước bỗng nhiên cười lạnh, đập vỡ chén trà. "Ta sớm đã nghi ngờ ả không phải là muội muội ruột thịt của ta." "Trong nhà các tỷ muội ai nấy đều đoan trang nhã nhặn, chỉ riêng ả là sinh ra vẻ yêu mị khinh bạc." "Nay đã biết rõ thân thế, ta tuyệt đối không thể dung thứ cho ả tiếp tục làm nhiễu loạn huyết mạch Hầu phủ." Đích huynh khăng khăng mở tông từ, bẩm báo tiên tổ, gạch tên ta ra khỏi gia phả. Mối nhân duyên đã bàn định trước đó đương nhiên cũng tan thành mây khói. Ta ký cư trong phủ, lòng đầy hoảng sợ, không biết khi nào sẽ bị đuổi ra ngoài. Sau đó, nhân lúc đích huynh xuống Giang Nam tra án. Đích mẫu vội vàng chuẩn bị cho ta một số của hồi môn lớn, lấy thân phận nghĩa nữ mà gả ta đi trong vội vã.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
10 năm vây hãm Chương 10
Lời Ngỏ Chương 6