Hẹn Không Yêu Lại Kiếp Này

Chương 3

23/10/2024 15:30

Hôn lễ của Đinh gia không thành.

Thế nhưng được cái lần này Đinh gia đã trả lại toàn bộ quà tặng, còn chuẩn bị thịnh yến.

Mọi người đều là người khôn ngoan, cho dù đoán được bên trong có nguyên do gì cũng sẽ không hỏi nhiều.

Hơn thế nữa, đối với bọn họ thì đây là việc tốt, dẫu sao Đinh gia là miếng th!t b/éo ngậy cơ mà. Trong lúc chén chú chén anh, ánh mắt nhìn ta của những thương gia nọ cũng nhuốm mùi tính toán.

Ta không có lòng dạ nào để đối đáp xã giao, qua loa hai ba câu rồi quay về thư phòng chỉnh lý sổ sách.

Bốn năm gần đây không động chạm tới sổ sách, giờ tiếp xúc trở lại quả thật là mắt hoa đầu đ/au.

Hơn nửa tháng sau đó ta dường như ở thư phòng ngày ngày chỉnh lý, cuối cùng cũng tính rõ ràng sổ sách, quyết định thưởng cho chính mình, thế là đặt riêng một phòng với chưởng quầy Ngọc Phượng Các.

Nào ngờ khi đến tới nơi, ông ấy lại nói tửu lâu đã bị bao hết.

Tửu lâu nhà ta, vậy mà ta lại không vào được?

Chưởng quầy nhìn thấy ta bèn cuống quýt chạy tới nói: "Quản gia tiểu thư."

Tình huống hiếm có thế này cũng có, quan lớn hiển vinh bỗng dưng hạ cố ghé quá, phải thật yên tĩnh.

Dân không đấu lại quan, giờ cũng hết cách.

"Ai mà phô trương thanh thế như vậy, dọn cũng sạch thật." Ta thông cảm cười nói.

Chưởng quầy thở hắt một hơi: "Ái nữ nhà Hà đại tướng quân."

Ta sững người, như rơi xuống hầm băng, trái tim như thể bị người ta đ/âm trăm ngàn nhát rồi bị đay nghiến dưới bàn chân giẫm đạp.

"Ông nói là ai cơ?"

Chưởng quầy thấy ta tái mét mặt, không dám nói nữa.

"Tiểu thư, không thoải mái ạ?" Hồng Tụ khẽ giọng hỏi dò.

Ta lắc đầu, ta bảo họ ở ngoài cửa đợi ta, một mình ta đi vào tửu lâu.

Vừa bước vào đã thấy bên ngoài phòng riêng ở tầng hai có hai người canh gác, hai mắt bọn họ sáng tỏ, trông rất vạm vỡ, chắc hẳn là dân luyện võ quanh năm.

Trong lầu đã tản khách, vậy nên rất yên tĩnh, giọng nói từng quen thuộc kia đang cười khẽ xóa nhòa sự ngượng nghịu.

"Can huynh yên tâm, cha muội đã nói Hà gia nhất định sẽ hết sức hỗ trợ."

Giọng nói của Hà Oánh là thứ cả đời này ta sẽ không quên, nhưng tại sao hiện giờ cô ta đã qu/an h/ệ với Ân Can?

Ta không khỏi ngây ngốc tại chỗ.

Là vì ta sống lại đuổi Ân Can đi, thế nên hắn ta đã liên lạc với Hà Oánh sớm.

Hay là bọn họ đã có liên lạc vào thời điểm này.

Nếu như kiếp trước cũng liên lạc vào thời điểm này, vậy tương đương với kiếp trước, hắn ta vừa chuẩn bị thành thân với ta, vừa ở đây dây dưa không dứt với Hà Oánh sao?

"Ai đấy!"

Thủ vệ thấy ta vào đã nghiêm giọng hỏi.

Không bao lâu, cửa phòng riêng được đẩy ra, một nữ tử mặc đồ cưỡi ngựa màu đỏ nhạt bước ra, trên khuôn mặt sáng ngời đầy vẻ phóng túng.

Người bên cạnh ả ta đeo mặt nạ b/án nửa, chỉ có đôi môi mỏng lộ ra ngoài, nhưng ta vẫn nhìn phát là nhận ra Ân Can.

Hà Oánh quan sát ta từ trên xuống dưới: "Cô là ai?"

Ả ta có khí chất cao quý, giống như bông mẫu đơn rực rỡ, khoe sắc đẹp của mình cho người khắp nơi.

Ta nhìn trân trân khuôn mặt kiêu ngạo của ả ta, chỉ nhớ sự cay đ/ộc của đôi mắt này khi nhìn về phía ta.

"Này, bổn tiểu thư hỏi chuyện cô đấy?"

Ả ta vừa nói vừa định rút roj ngựa sau lưng, bỗng dưng nhớ ra điều gì đó, thầm lén nhìn về phía Ân Can, bất mãn buông tay.

Ta hít sâu, mỉm cười nói: "Tiểu nhân là chủ của Ngọc Phượng Các, nghe Hà đại tiểu thư hạ cố ghé qua cửa hàng nhỏ nên cố tình tới chào hỏi."

Hà Oánh bĩu môi, nhíu mày nói: "Không cần, đi xuống đi, phiền quá."

Nói rồi ả ta quay sang nói với Ân Can: "Đám con buôn này quen thói nịnh hót, bộ dáng hai mặt đó thật đáng gh/ê t/ởm."

Nghe được câu này, ta thu ánh mắt nhìn Ân Can, mấy năm qua hắn ta cũng là một con buôn chính hiệu đấy.

Ân Can thấy ánh mắt của ta thì hơi xiết ch/ặt nắm tay, ta trào phúng nhếch khóe môi, quay người rời đi.

Kiếp này, ta chỉ có thể chúc bọn họ không yên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà đi Sanya dịp mùng 1 tháng 5, chỉ mình tôi đang mang thai ở lại, năm ngày sau họ đều chết lặng

Chương 8
Trên bàn ăn, mẹ chồng đề nghị cả nhà đi du lịch Tam Á vào dịp lễ 1/5. Tôi đang định nhắn tin cho chồng bảo đặt vé máy bay thì bà đột ngột nhìn chằm chằm vào tôi: "Chu Vi, đặt ba vé thôi, con đừng đi nữa." Tôi khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Mẹ, ý mẹ là sao ạ?" Mẹ chồng nhìn tôi đầy bất mãn: "Trong nhà còn có ông cụ lẩm cẩm, kiểu gì cũng phải có người ở lại chăm sóc chứ." "Hơn nữa con đang mang thai, chạy ngược chạy xuôi vất vả ra thể thống gì?" Cụ cố đã lẩm cẩm nhiều năm, cơm phải nấu riêng, một ngày còn phải thay tã ba lần. Tôi im lặng không nói, bố chồng đặt phịch đũa xuống: "Con đã gả vào nhà này, giúp đỡ gia đình chồng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Đừng tưởng mình vẫn còn là tiểu thư đài các." Nhưng trước khi tôi gả cho chồng, bố mẹ chồng đã thề thốt đảm bảo sẽ không để tôi phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thế mà tôi mới mang thai ba tháng đã trở mặt, e là vì thấy tôi đã bị con trai họ nắm thóp rồi nên chẳng buồn diễn kịch nữa. Tôi không hề phản bác mà chỉ gật đầu: "Được, vậy con ở lại." Bố mẹ chồng đều sững sờ. Chắc là họ không ngờ tôi lại dứt khoát đến vậy. Tôi mỉm cười: "Nhưng bố mẹ này, bố mẹ chắc chắn muốn như vậy chứ?"
0