Hẹn Không Yêu Lại Kiếp Này

Chương 3

23/10/2024 15:30

Hôn lễ của Đinh gia không thành.

Thế nhưng được cái lần này Đinh gia đã trả lại toàn bộ quà tặng, còn chuẩn bị thịnh yến.

Mọi người đều là người khôn ngoan, cho dù đoán được bên trong có nguyên do gì cũng sẽ không hỏi nhiều.

Hơn thế nữa, đối với bọn họ thì đây là việc tốt, dẫu sao Đinh gia là miếng thịt b/éo ngậy cơ mà. Trong lúc chén chú chén anh, ánh mắt nhìn ta của những thương gia nọ cũng nhuốm mùi tính toán.

Ta không có lòng dạ nào để đối đáp xã giao, qua loa hai ba câu rồi quay về thư phòng chỉnh lý sổ sách.

Bốn năm gần đây không động chạm tới sổ sách, giờ tiếp xúc trở lại quả thật là mắt hoa đầu đ/au.

Hơn nửa tháng sau đó ta dường như ở thư phòng ngày ngày chỉnh lý, cuối cùng cũng tính rõ ràng sổ sách, quyết định thưởng cho chính mình, thế là đặt riêng một phòng với chưởng quầy Ngọc Phượng Các.

Nào ngờ khi đến tới nơi, ông ấy lại nói tửu lâu đã bị bao hết.

Tửu lâu nhà ta, vậy mà ta lại không vào được?

Chưởng quầy nhìn thấy ta bèn cuống quýt chạy tới nói: "Quản gia tiểu thư."

Tình huống hiếm có thế này cũng có, quan lớn hiển vinh bỗng dưng hạ cố ghé quá, phải thật yên tĩnh.

Dân không đấu lại quan, giờ cũng hết cách.

"Ai mà phô trương thanh thế như vậy, dọn cũng sạch thật." Ta thông cảm cười nói.

Chưởng quầy thở hắt một hơi: "Ái nữ nhà Hà đại tướng quân."

Ta sững người, như rơi xuống hầm băng, trái tim như thể bị người ta đ/âm trăm ngàn nhát rồi bị đay nghiến dưới bàn chân giẫm đạp.

"Ông nói là ai cơ?"

Chưởng quầy thấy ta tái mét mặt, không dám nói nữa.

"Tiểu thư, không thoải mái ạ?" Hồng Tụ khẽ giọng hỏi dò.

Ta lắc đầu, ta bảo họ ở ngoài cửa đợi ta, một mình ta đi vào tửu lâu.

Vừa bước vào đã thấy bên ngoài phòng riêng ở tầng hai có hai người canh gác, hai mắt bọn họ sáng tỏ, trông rất vạm vỡ, chắc hẳn là dân luyện võ quanh năm.

Trong lầu đã tản khách, vậy nên rất yên tĩnh, giọng nói từng quen thuộc kia đang cười khẽ xóa nhòa sự ngượng nghịu.

"Can huynh yên tâm, cha muội đã nói Hà gia nhất định sẽ hết sức hỗ trợ."

Giọng nói của Hà Oánh là thứ cả đời này ta sẽ không quên, nhưng tại sao hiện giờ cô ta đã qu/an h/ệ với Ân Can?

Ta không khỏi ngây ngốc tại chỗ.

Là vì ta sống lại đuổi Ân Can đi, thế nên hắn ta đã liên lạc với Hà Oánh sớm.

Hay là bọn họ đã có liên lạc vào thời điểm này.

Nếu như kiếp trước cũng liên lạc vào thời điểm này, vậy tương đương với kiếp trước, hắn ta vừa chuẩn bị thành thân với ta, vừa ở đây dây dưa không dứt với Hà Oánh sao?

"Ai đấy!"

Thủ vệ thấy ta vào đã nghiêm giọng hỏi.

Không bao lâu, cửa phòng riêng được đẩy ra, một nữ tử mặc đồ cưỡi ngựa màu đỏ nhạt bước ra, trên khuôn mặt sáng ngời đầy vẻ phóng túng.

Người bên cạnh ả ta đeo mặt nạ b/án nửa, chỉ có đôi môi mỏng lộ ra ngoài, nhưng ta vẫn nhìn phát là nhận ra Ân Can.

Hà Oánh quan sát ta từ trên xuống dưới: "Cô là ai?"

Ả ta có khí chất cao quý, giống như bông mẫu đơn rực rỡ, khoe sắc đẹp của mình cho người khắp nơi.

Ta nhìn trân trân khuôn mặt kiêu ngạo của ả ta, chỉ nhớ sự cay đ/ộc của đôi mắt này khi nhìn về phía ta.

"Này, bổn tiểu thư hỏi chuyện cô đấy?"

Ả ta vừa nói vừa định rút roj ngựa sau lưng, bỗng dưng nhớ ra điều gì đó, thầm lén nhìn về phía Ân Can, bất mãn buông tay.

Ta hít sâu, mỉm cười nói: "Tiểu nhân là chủ của Ngọc Phượng Các, nghe Hà đại tiểu thư hạ cố ghé qua cửa hàng nhỏ nên cố tình tới chào hỏi."

Hà Oánh bĩu môi, nhíu mày nói: "Không cần, đi xuống đi, phiền quá."

Nói rồi ả ta quay sang nói với Ân Can: "Đám con buôn này quen thói nịnh hót, bộ dáng hai mặt đó thật đáng gh/ê t/ởm."

Nghe được câu này, ta thu ánh mắt nhìn Ân Can, mấy năm qua hắn ta cũng là một con buôn chính hiệu đấy.

Ân Can thấy ánh mắt của ta thì hơi xiết ch/ặt nắm tay, ta trào phúng nhếch khóe môi, quay người rời đi.

Kiếp này, ta chỉ có thể chúc bọn họ không yên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
4 Bình an vô sự Chương 7
5 Chó cắn mẹ Chương 8
6 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
7 Đứa trẻ già Chương 15
10 Nữ Vượn Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con Trai Trưởng Đích Bị Đánh Tráo Bởi Đứa Con Ngoại Thất, Ta Bật Cười

Chương 6
Vào ngày sinh nở, ta phát hiện kẻ ngoại thất Lâm Uyển Uyển đánh tráo con của nàng với con ta. Ta thưởng cho bà tiếp sinh biết chuyện ba nghìn lượng bạc, bảo nàng giữ kín chuyện này. Đứa con ngoại thất lớn lên trong phủ Hầu dưới danh nghĩa đích trưởng tử, được gia tộc dồn hết tâm lực bồi dưỡng. Mười tám tuổi đã đậu Thám Hoa, lại có phong thái tuấn tú như ngọc quý, rất được thánh thượng sủng ái. Còn con trai ruột của ta, ngày nào cũng bị Lâm Uyển Uyển đánh đập tàn nhẫn, ngay cả đồ ăn cũng bị khắt khe hạn chế, thân hình còi cọc gầy guộc. Lại còn bị cố tình dụ dỗ vào sòng bạc cùng chốn phong hoa, nhiễm đầy thói hư tật xấu, mới mười sáu tuổi đã phải chịu hình phạt xăm mình vì phạm tội. Ngày cử hành lễ tấn phong Thế tử, Lâm Uyển Uyển chặn đường vị Thám Hoa trước cổng phủ Hầu, nước mắt ngắn dài: "Con trai bị đánh cắp của mẹ ơi, mẹ mới chính là người sinh ra con đây!" Ta cười nhạt như mây khói: "Lâm Uyển Uyển, ta đợi ngươi đến đây đã lâu lắm rồi."
Cổ trang
Cung Đấu
Báo thù
2
Đoạt Kim Chi Chương 10
Ngu Hoa Chương 7