Buổi chiều những việc cần làm đều đã xong, trên đường về nhà tôi cảm thấy có hơi bất thường, cảm giác xa lạ của lần về thôn này so với lần trước càng mãnh liệt hơn, không phải cảm giác xa lạ do thời gian dài không gặp mà là một loại cảm giác có sự thay đổi, nhưng tôi lại không nói ra nổi nó là gì, tóm lại rất khó chịu.

Người trong thôn vẫn nhiệt tình như trước, nhưng vẻ mặt của mọi người lại giống như mang một cái gì đó nặng nề, song sau khi trò chuyện thì đã hồi phục lại.

Chưa đi được mấy bước có người đột ngột vỗ lưng tôi, khiến tôi đang trầm tư suy nghĩ bị dọa sợ gi/ật nảy mình, người vỗ tôi còn cười nói: “Trang Hân, sao anh càng ngày càng nhát gan thế, trước đây là Trang to gan cơ mà.”

Tôi quay đầu lại nhìn, hóa ra là Hiểu Bình, đã một ngày không gặp cô ấy, hôm nay vừa gặp tôi đã kể cho cô nghe những tiếng kỳ lạ mà tôi nghe được vào tối qua. Hiểu Bình nghĩ tôi đã tin vài phần nên thì thầm, em đã nói với anh mà anh không tin cơ, từ sau khi có âm thanh này, trong thôn không ngừng xảy ra chuyện x/ấu, chú Lưu đầu thôn em kể với anh ấy, nghe nói là ban đêm đã nhìn thấy thứ không nên nhìn, sau đó không biết vì sao mà phát đi/ên. Hai ngày trước có một cô gái lên trấn thăm người thân, bỗng nhiên không thấy tung tích người đâu, một ngày sau thì được người ta tìm thấy ch*t đuối trong hồ phía sau núi.

Anh nói có sợ hay không, mọi người đều bảo thôn chúng ta bị nguyền rủa gì đó, cả thôn không ai dám ra ngoài vào ban đêm.

Lúc trước do điều này mà em không ở nhà nữa.

Cô ấy có bạn trai sau khi tốt nghiệp cấp 3, ngày thường ở ký túc xá trong trấn, không có về nhà. Thời gian lâu người nhà không lay chuyển được cô đành nói, hôn nhân có thể để cô ấy tự quyết định nhưng phải quay về nhà.

Vì vậy lần này cũng là xin nghỉ hai ngày để quay về chuẩn bị tham gia đám cưới Trang Kiệt.

“Không phải có cảnh sát sao? Đây chắc chắn là trò đùa dai rồi, có phải thấy thôn chúng ta là đối tượng xóa đói giảm nghèo trọng điểm nên muốn tranh với chúng ta không?”

Tôi vẫn có hơi không tin, thay đổi trong thôn là do những điều này thôi, sợ hãi mấy việc kiểu này, cho dù không xuất hiện trên mặt mỗi người nhưng cũng vẫn còn trong không khí.

Hơn nữa đuối nước, bị đi/ên chẳng qua chỉ là t/ai n/ạn ngoài ý muốn và b/ệnh tật, là người ai chưa từng gặp t/ai n/ạn bất ngờ và b/ệnh tật cơ chứ.

Tôi lắc đầu lại nhớ đến người mặc đồ thần bí kia, hỏi Hiểu Bình xem cô ấy có biết gì không?

Hiểu Bình nói người ấy dạo này ngày nào cũng đến, nghe nói là thím Lưu mời về chữa b/ệnh cho chú Lưu.

Tôi hỏi: “Thầy lang?”

Hiểu Bình trả lời: “Không biết nữa, nghe nói là người b/án d/ao chịu, nói rất linh, chỉ là không thích giao lưu với người khác, em cũng chưa nghe ai nói gì.”

Tạm biệt Hiểu Bình, tôi về đến nhà hỏi ông bà nội về người b/án d/ao chịu, ông nội đợi bà nội vào phòng rồi mới kể cho tôi chuyện của người b/án d/ao chịu.

Người b/án d/ao chịu là một ngành nghề đặc biệt, bọn họ đến nơi nào đó đều sẽ b/án d/ao cho người bản địa, nhưng khác với người b/án hàng rong bình thường là bọn họ không thu tiền ngay lúc đó, mà sẽ để lại một lời dự báo, sau khi lời dự báo ứng nghiệm sẽ quay lại thu tiền cao hơn giá d/ao rất nhiều lần, truyền thuyết nói bọn họ là đời sau của thầy tướng số.

Lúc trước chúng tôi khảo cổ thường nghe được những câu chuyện dân gian kỳ quái như vậy, nhưng không có ai xem những điều ấy là thật, sau đó ông nội nói cho tôi biết, thực ra trước đây nhà chú Hai từng tiếp xúc với người b/án d/ao chịu, chuyện đó xảy ra cũng là khi tôi mới sinh ra.

Cứ thế tôi mang theo nghi ngờ lại mở cửa sổ vào ban đêm, chỉ là hôm nay không biết vì sao ngoài tiếng côn trùng thì chỉ có tiếng chó sủa, còn lại không có âm thanh gì khác.

Mang theo nghi ngờ tôi chìm vào giấc ngủ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa xuân của ốc sên

Chương 8
Đối tượng yêu qua mạng của tôi quá bám người. Ba câu không rời khỏi việc muốn gặp mặt tôi. Bị làm phiền đến mức không còn cách nào khác, tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh tốt nghiệp tập thể: "Tôi ở ngay trong tấm ảnh này, nếu anh nhìn một cái là đoán ra ngay tôi là ai, tôi sẽ gặp anh." Nửa phút sau, trong tấm ảnh anh ta gửi lại, một đường viền hình trái tim màu đỏ khoanh tròn lấy cô gái đứng giữa: "Đây là em đúng không?" Tim tôi như rơi xuống vực thẳm. Người anh ta khoanh tròn chính là chị gái tôi. Lại là chị tôi, dường như chỉ cần chị ấy xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều chỉ dừng lại trên người chị ấy. Tôi nhắm mắt lại, không cho anh ta cơ hội thứ hai. Tôi kéo anh ta vào danh sách đen, cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ mà chúng tôi đã trò chuyện suốt 2 năm qua. Sau đó, khi nhập học đại học, tôi xách túi lớn túi nhỏ, chật vật đi theo sau người chị gái thanh lịch đang mang giày cao gót của mình vào cổng trường. Thế nhưng ngay tại cổng, tôi bị một chàng trai có mái tóc gai góc, điển trai chặn lại. Cậu ta giơ tay chặn đường chị tôi, nhìn chị ấy với ánh mắt lạnh nhạt: "Chúng ta nói chuyện chút đi," cậu ta nói: "Về việc tại sao cô lại im lặng không một lời giải thích mà cho tôi vào danh sách đen."
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
11
Lời Ngỏ Chương 6