Chất đ/ộc trên kim châm thấm vào kinh mạch, khiến linh lực tán lo/ạn. Mỗi ngày ta đều bên cạnh giúp Sư tôn vận công bức đ/ộc, dùng linh khí áp chế chất đ/ộc.
"Hôm nay đủ rồi. Cứ tiếp tục thế này, chính ngươi cũng không chịu nổi." Người nắm ch/ặt cổ tay ta. Ta nghe giọng mình yếu ớt: "Chừng nào đ/ộc còn trong người người, con sẽ không yên lòng được."
"Sẽ không có chuyện gì đâu."
Ta gạt tay Sư tôn, loạng choạng bỏ đi.
Những ngày gần đây vì chữa thương cho sư tôn, qu/an h/ệ hai người thân thiết hơn hẳn. Nhưng ta không được đắm chìm, Sư tôn lại càng không thể. Rồi một ngày ta phải rời đi. Đến lúc đó, bỏ lại người một mình, thật không công bằng.
"Sư huynh, nghe nói mấy ngày ta vắng mặt, Huyễn Yêu lại xuất hiện. Huynh có bị thương không?"
"Ta không sao, sư đệ cũng vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi."
Một người yếu ớt không chống đỡ được gió, một kẻ thì thương tích đầy mình. Hai người này đi cùng nhau, không biết giây phút sau ai sẽ ngã xuống trước. Ta lặng lẽ trở về phòng, chẳng thèm để ý Sở Kh/inh Thủy đang nghĩ gì.
Linh lực tiêu hao quá độ, đêm đến không chịu nổi cái lạnh. Ta ngồi bên cửa sổ, gió đêm lạnh buốt bỗng dưng ngừng thổi. Sư tôn lại tùy tiện vận dụng linh lực rồi.
Mệt mỏi đến cực độ, ta tựa cửa sổ thiếp đi. Khi tỉnh dậy đã nằm trên giường, chăn đắp chỉnh tề.
"Sư huynh, dạo này huynh vất vả quá. Ta có nấu canh, huynh uống chút đi!"
"Hôm nay dậy trễ, chưa kịp mang cơm cho sư tôn. Sư đệ đợi ta một lát."
"Sư huynh, cứ mang canh của ta đi." Hắn bưng bát lên uống một ngụm.
"Được."
Sư tôn đang mải mê bày bàn cờ. Người không ngẩng đầu: "Ngồi xuống."
"Con đến muộn rồi."
"Không sao, ngươi đừng quá lao lực."
Ta đưa canh cho người. Sư tôn khẽ lắc đầu, bảo ta cần bồi bổ hơn. "Cùng ta đ/á/nh một ván."
Ta vâng lời ngồi xuống, nhưng cảm thấy người càng lúc càng nóng bừng, khí lạnh của Thanh Đan Phong cũng không ngăn được. Ta cúi đầu không cho người thấy mặt: "Sư tôn, con có việc phải đi trước."
"Đan điền bất ổn, linh lực d/ao động, có phải không khỏe không?"
"Không... không có."
Ta lao về phòng. Sở Kh/inh Thủy khác hẳn vẻ rụt rè mọi khi, tự ý rót trà mời ta. "Uống chút nước cho đỡ bồn chồn."
"Ngươi bỏ gì vào hả?"
"Sư huynh yên tâm, sao ta dám hại huynh." Hắn dịu dàng nhìn ta nói xong, bỗng thay đổi giọng điệu: "Hừ! Quả nhiên ta đoán đúng, Sư Vô Ninh sẽ không ăn đồ người khác nấu. Chỉ khổ sư huynh cố gắng lâu thế."
Hắn nắm ch/ặt tay ta. Thân thể trai tráng tràn đầy khí huyết khiến ta cảm thấy mát mẻ hơn phần nào. Ta t/át thẳng vào mặt hắn, chất vấn: "Rốt cuộc ngươi muốn gì?"
"Ta chỉ muốn sư huynh thôi."
Ta tức đến phun m/áu, hắn cuống quýt đỡ lấy. "Cút! Cút ngay!"
"Chẳng lẽ sư huynh không muốn thấy ta như thế này? Vậy ta đổi dáng vẻ khác vậy."
Hắn niệm chú biến thành hình dạng Sư tôn. "Giờ thì sao? Ngoan nào... đồ đệ~!"
Hắn dùng dáng vẻ của sư tôn thốt lời ngạo mạn. Nếu không bị hạ th/uốc, ta nhất định sẽ trừ hại cho sư môn!
"Ngươi cố tình thả Huyễn Yêu đi? Ngươi cấu kết với yêu vật, thật là đại nghịch bất đạo!"
"Sư huynh đừng gi/ận, ta chỉ giao dịch nhỏ với nó thôi. Đáng tiếc, đồ vô dụng, vẫn phải để ta tự ra tay."
"Nếu ngươi dám làm hại sư tôn, dù hóa thành q/uỷ ta cũng không tha cho ngươi!"
"Ta sẽ không để huynh ch*t đâu." Hắn ghì ch/ặt tay ta, bàn tay kia vuốt nhẹ mạch m/áu trên cổ, "Huynh Biết mình hấp dẫn thế nào không? Không! Huynh luôn cố tình quyến rũ ta, từ cái nhìn đầu tiên, ta đã muốn ép huynh dưới thân ta như bây giờ, đến khi trong mắt huynh chỉ còn mỗi ta."
Sức lực gần kiệt, tay vừa nhấc lên đã bị hắn ghì ngửa ra sau.
"Sư huynh, th/uốc trong người huynh sẽ kích phát đ/ộc tố của Sư Vô Ninh. Huynh đâu nỡ để hắn tản hết linh khí, giờ huynh chỉ còn ta thôi~"
Độc á/c và xảo quyệt!
Bàn tay không yên phận luồn vào lớp áo trong, khiến d/ục v/ọng càng dâng cao.
"Để ta giúp huynh!"
"Sương Tuyết! Ch/ém hắn!"
Thanh ki/ếm này quả đúng tính cách sư tôn, cuối cùng cũng nghe lời một lần.
Ta phải rời khỏi Thanh Đan Phong, càng xa càng tốt.
Lảo đảo chưa tới cổng núi, đã thấy bóng áo trắng đợi sẵn.
"Sở Kh/inh Thủy, ngươi đúng là âm h/ồn bất tán! Hôm nay ta cùng ngươi một mất một còn."
Th/uốc phát tác như lửa đ/ốt, vận dụng linh lực một cái đ/au như x/é xươ/ng. M/áu tươi chảy ròng từ ngũ khiếu, tầm mắt phủ lớp màn đỏ.
Người đỡ lấy một cái t/át của ta, gọi khẽ: "Dung An..."
"Sư tôn! Con không cố ý, người mau đi đi..."
Người ôm ta vào lòng, nắm ch/ặt tay ta thì thầm: "Kiếp nạn vốn thuộc về ta, ngươi không nên gánh thay."
Chẳng biết mắt ta chảy ra là m/áu hay nước mắt, không ngờ rằng kẻ hại sư tôn lại chính là ta.
"Linh lực dùng để bảo vệ người mình trân quý. Không có ngươi, giữ lại làm chi?
"Dung An, hãy tin ta.
"Dung An đừng sợ..."
...