Năm ngoái vừa mới tốt nghiệp đi làm, năm nay tôi đã đen đủi dính ngay đợt sa thải.
Trời tháng Bảy nóng như đổ lửa, tôi ru rú trong căn phòng trọ ghép, chẳng dám bật điều hòa, chỉ mặc chiếc áo hai dây, vừa phe phẩy quạt vừa ôm máy tính rải CV.
Từ ngoài hành lang, âm thanh của mấy bài nhạc thiếu nhi và tiếng anh th/ai giáo lại vang lên lanh lảnh: “Dad; Mom...”
Chất lượng loa quá kém, âm thanh vừa to lại vỡ tiếng ồn ào, khiến cả tầng lầu chẳng khác nào cái thùng sắt bị giội mỡ sôi, hơi tí là bùng n/ổ.
Đây là một khu chung cư cũ rích, cách âm cực kỳ tồi tệ. Tầng 14 tổng cộng có bốn hộ sinh sống. Tôi và cô bạn cùng phòng Tiểu Dĩnh thuê căn 1403, một đôi vợ chồng già ở 1402, một nữ sinh trường nghệ thuật được bao nuôi ở 1404, còn lại là đôi vợ chồng trung niên ở căn 1401. Nghe đâu mong ngóng gần mười năm trời người vợ mới cấn bầu, hiện giờ anh chồng chạy xe giao đồ ăn, còn vợ thì ở nhà dưỡng th/ai.
“Trung niên đắc tử” đâu phải chuyện dễ dàng, thành ra hai vợ chồng nâng niu đứa bé trong bụng như trứng mỏng. Trên mạng tuyên truyền cái gì, hội bỉm sữa rỉ tai nhau cái gì, họ đều đem ra thử cho bằng hết.
Lúc này là tám giờ sáng, bà hàng xóm lại canh đúng giờ để bật lớp th/ai giáo cho đứa con trong bụng.
Ba hộ còn lại chúng tôi phần lớn thời gian đều ở nhà, cực kỳ nh.ạy cả.m với thứ tiếng ồn này. Đã mấy lần sang nói chuyện đàng hoàng nhưng th/ai phụ kia luôn vểnh cái bụng to vượt mặt lên, vênh váo oang oang cái miệng:
“Con nhà tôi sau này là phải thi đỗ đại học top 985 đấy, phải giáo dục từ trong bụng mẹ để giành phần thắng ngay tại vạch xuất phát. Có thế sau này mới ki/ếm được nhiều tiền, chứ không lại vô tích sự như bố mẹ nó, chui rúc chờ ch*t ở cái khu chung cư rá/ch nát này.”
Nói xong, cô ta còn cố tình lườm tôi một cái xéo xắt, bởi vì tôi là sinh viên đại học chính quy duy nhất ở tầng này.
Tôi bĩu môi, chẳng thèm chấp nhặt làm gì. Nếu cô ta mà biết tôi cũng tốt nghiệp trường 985, thế mà giờ này vẫn phải chạy ngược chạy xuôi rải CV tìm việc, chắc cô ta suy sụp mất.
Cái th/ai càng lớn, động tĩnh th/ai giáo của bà hàng xóm càng ồn ào. Nào là ngôn ngữ Anh, Pháp, Đức, Ý rồi lại khiêu vũ, âm nhạc, hội họa, piano, đàn tranh... mỗi ngày xoay vòng đủ một lượt.
Nói mãi chẳng ăn thua, dần dà cũng chẳng ai thèm quản cô ta nữa, lỡ chọc cô ta tức lên ảnh hưởng th/ai khí lại quay ra liều mạng với chúng tôi thì phiền.
Một buổi trưa hè oi ả, tôi vừa đi phỏng vấn về, tiện tay m/ua chút mì sợi.
Dưới lầu có một chiếc xe cấp c/ứu đang đỗ. Vừa bước lên tầng mười bốn, tôi đã thấy hành lang chật hẹp chen chúc toàn y bác sĩ áo blouse trắng và lính c/ứu hỏa mặc áo cam.
Bác sĩ và y tá xách hộp cấp c/ứu, cầm cáng đứng chờ một bên, còn lính c/ứu hỏa đang cầm máy c/ưa c/ắt phá cánh cửa nhà 1401.
Tôi hơi ngẩn người, vội lách qua đám đông sang phía bên kia hành lang, nơi những người thuê nhà khác (trừ cô nữ sinh trường nghệ thuật) đang đứng hóng chuyện.
Tôi hỏi Tiểu Dĩnh: “Sao thế cậu?”
Tiểu Dĩnh làm nghề livestream, vóc dáng nhỏ nhắn đáng yêu. Thấy máy c/ưa điện cũng mang ra rồi, cô nàng có vẻ sợ hãi, ánh mắt hơi né tránh, đáp nhỏ: “Bà bầu nhà 1401 ban nãy gọi cấp c/ứu 120, hình như th/ai nhi có vấn đề rồi. Nhưng cửa nhà chị ta là cửa sắt tự thay, còn lắp đến ba lớp khóa, chị ta lại quên mất mật mã nên đành nhờ lính c/ứu hỏa đến giúp. Lúc nãy còn kêu la om sòm, giờ thì chẳng thấy tiếng động gì nữa, chắc người bên trong đ/au đến lả đi rồi.”
“Hả?”
Tôi chau mày, bất giác cảm thấy lo lắng. Dù rất gh/ét cách hành xử của cô ta nhưng dẫu sao bên trong cũng là một sinh mệnh.
Vểnh tai lắng nghe cẩn thận, lọt thỏm giữa tiếng máy c/ưa ầm ĩ, quả thật vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng nức nở cầu c/ứu cất lên từ trong nhà: “Đau... đ/au quá, c/ứu... c/ứu tôi với.”
Nhìn dáng vẻ dùng máy c/ưa điện đ/ập phá dữ dội của lính c/ứu hỏa, đợi phá được cánh cửa này e rằng không còn kịp nữa.
Tôi quay sang hỏi cặp vợ chồng già bên cạnh: “Đã liên lạc với chồng chị ấy chưa ạ?”
Ông bà cụ tóc đã hoa râm nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, lắc đầu đáp: “Cô đó thấy trong người không ổn nên gọi cho chồng trước, gọi mãi không được mới tự bấm số cấp c/ứu. Bọn họ cũng cố gọi giúp rồi nhưng anh chồng vẫn không bắt máy.”
Tay xách túi mì của tôi bất giác siết ch/ặt lại. Chồng cô ta làm nghề giao đồ ăn, điện thoại với sạc dự phòng chắc chắn lúc nào cũng kè kè bên người, lẽ nào anh ta ruồng rẫy vợ con bỏ trốn rồi sao?
Tôi lắc đầu, lập tức phủ nhận suy nghĩ ấy. Từ hồi mang th/ai năm tháng đến nay, với mức độ cưng chiều con hết mực của người đàn ông đó, anh ta tuyệt đối không thể làm ra cái chuyện khốn nạn như bỏ trốn được.
“Mở được rồi!” Lính c/ứu hỏa vã mồ hôi hột, vứt máy c/ưa sang một bên, mấy người hùa nhau dùng tay không bẩy tung cánh cửa sắt, dẹp đường cho y bác sĩ xông vào.
Tôi và những người khác cũng thuận thế vây lại gần xem. Trong phòng, người phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi mặc váy bầu, hai tay ôm lấy phần bụng hơi nhô lên, mồ hôi nhễ nhại, đầu tóc rũ rượi ngã gục trên sàn, đôi môi tê dại hơi mấp máy.
Đồ đạc trong nhà bị cô ta cầu c/ứu trong vô vọng, giãy giụa vì đ/au đớn mà hất văng bừa bãi khắp nơi.
Bác sĩ kiểm tra nhịp thở của cô ta, ghé tai nghe tình trạng th/ai nhi, chân mày nhíu ch/ặt: “Mau đưa đến bệ/nh viện trước đã.”
Ông thở dài một tiếng, sau đó gọi y tá bắt đầu chuẩn bị cáng.
Bà bầu vừa được đưa đi, Tiểu Dĩnh liền ôm ch/ặt lấy cánh tay tôi, sợ hãi r/un r/ẩy: “Nhiên Nhiên, cậu nói xem... có khi nào xảy ra chuyện thật không?”
Tôi vỗ vỗ lên cái đầu nhỏ của cô nàng, an ủi: “Chuyện chuyên môn cứ để bác sĩ lo, cậu đừng lo lắng quá.”