Áo sơ mi cao cấp.

Loại mà dính nước là hỏng ngay.

Sau đó, tôi vô cùng áy náy, liên tục tự trách mình.

“Sếp, áo anh bao nhiêu tiền, để em đền cho một cái nhé?”

“Không cần.”

Tạ Cẩn dừng lại một chút, rồi nói tiếp, “Lúc trước ở nhà hàng, em định nói với anh chuyện gì?”

Nghỉ việc à.

Nhưng thời điểm này mà nghỉ việc cũng không hợp lắm.

Hơn nữa, bố bị ốm, anh trai tôi cũng chưa rảnh để lo việc công ty.

Tôi lắc đầu, “Bây giờ em không có tâm trạng nói chuyện này.”

Tạ Cẩn im lặng một lúc, bỗng nói, “Vậy muốn đi giải tỏa không?”

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Bây giờ đang giờ làm việc mà?”

“Trốn có chút thôi, không phải trước đây em cứ nói muốn làm thế sao?”

“Ch*t ti/ệt, sao anh...”

Chờ đã, chuyện này có đúng không?

Sếp lại dẫn đầu trốn việc?

“Đi thôi, quá giờ không được đâu.”

Nghe anh nói, tôi liền như con chó nhỏ bám theo sau anh.

Tôi không ngờ, Tạ Cẩn dẫn tôi đi leo núi?

Không phải đi quán bar uống rư/ợu xả stress.

Không phải đi m/ua sắm cho vui.

Càng không phải chơi mạo hiểm như nhảy dù, đua xe.

Mà là... leo núi!

Tôi gh/ét leo núi nhất mà!

Quả nhiên, tôi nên đoán được.

Sở thích của người có thói quen sinh hoạt gần như ông già như anh ấy thì không thể bình thường được!

Tôi vừa leo núi vừa thở hổ/n h/ển, mệt ch*t đi được, Tạ Cẩn vẫn chạy nhanh phía trước như không hề mệt.

“Sếp, đợi... đợi em với.”

Một bàn tay lớn nắm lấy cánh tay tôi, “Em còn trẻ mà thể lực không tốt lắm nhỉ.”

Tôi bực mình, cười bảo: “Anh già hơn em mấy tuổi?”

Trên đường leo với đủ lời than vãn, cuối cùng chúng tôi cũng đến được đỉnh núi.

Tạ Cẩn lấy hai cái ghế xếp ra từ trong ba lô.

“Ngồi đi.”

Tôi ngơ ngác hỏi, “Làm gì vậy?”

“Chờ.”

“Sắp hoàng hôn rồi.”

“Nếu mai em dậy được thì còn xem được bình minh.”

Tôi chưa từng nghĩ, đợi hoàng hôn, ngắm bình minh, những chuyện nghe có vẻ chán này lại có thể đẹp đến vậy.

Có lẽ Tạ Cẩn có khả năng biến mọi thứ trở nên tốt đẹp.

Bản thân anh ấy vốn là người có nội tâm rất mạnh mẽ.

Buổi tối, hai chúng tôi nằm trong một cái lều.

Tôi ôm túi ngủ, nhỏ nhẹ nói, “Sếp, lần trước em nói em bị mộng du, em thật sự không nói dối.”

Tạ Cẩn nhíu mày.

“Lại nhắc chuyện đó.”

“Dù sao nếu lần này em có làm gì thì anh t/át em tỉnh lại là được.”

Tạ Cẩn gật đầu.

“Có túi ngủ rồi, nếu em còn làm lo/ạn, anh ném em ra ngoài luôn.”

Nhưng đêm đó lại yên bình đến bất ngờ.

Ngoại trừ việc sáng hôm sau tôi mở mắt ra thì thấy mình đã bò sát sang bên cạnh Tạ Cẩn từ lúc nào.

Cả người dính sát nhau.

Nhịp thở như hòa quyện vào nhau.

Mặt tôi đỏ bừng lên ngay lập tức.

Tim đ/ập nhanh không bình thường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30