Cuộc giằng co đầy nghẹt thở kéo dài hơn mười phút đồng hồ. Chương Hoa cứ như một pho tượng sống lù lù sau lưng tôi, chẳng có lấy một ý định rời đi. Đầu óc tôi rối như tơ vò, tay chân lóng ngóng khiến chiếc cốc trên tay tuột mất, rơi vỡ tan tành trên sàn bếp.

Nước ấm b/ắn tung tóe làm ướt đẫm mu bàn chân. Nhìn đống hỗn độn dưới sàn, tôi chợt nảy ra một tối kiến để "đuổi khéo" cái đuôi bám đuôi này:

"À... em lỡ tay làm vỡ cốc rồi, để em dọn dẹp một chút. Anh đi ngủ trước đi, kẻo muộn..."

Lời còn chưa dứt, cổ tay tôi đã bị một lực đạo mạnh mẽ khóa ch/ặt. Bàn tay Chương Hoa lạnh ngắt như băng, đầu ngón tay chai sạn đ/è chính x/á/c lên mạch đ/ập của tôi, khiến tim tôi cũng hẫng đi một nhịp.

Tôi nín thở chờ đợi vài giây, chẳng thấy anh ta lên tiếng nên đ/á/nh bạo liếc mắt nhìn tr/ộm. Chương Hoa cũng đang nhìn tôi trân trân, hàng mi dài rủ xuống như một bức rèm che khuất đi tâm tư sâu kín trong đáy mắt. Tôi chỉ thấy yết hầu anh ta khẽ chuyển động, rồi một giọng nói trầm đục vang lên:

"Để anh. Em đi ngủ đi."

Tôi đứng hình mất vài giây, định bụng ngăn lại vì sợ anh ta bày trò, nhưng Chương Hoa đã nhanh chóng buông tay tôi ra và cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ sắc lẹm. Nhìn đỉnh đầu anh ta, tôi bỗng dưng á khẩu, chẳng biết nên nói gì cho phải. Thôi thì, anh ta thích làm "người chồng đảm đang" thì cứ việc, tôi chuồn trước cho lành.

Đang định quay người "tẩu mã", tôi chợt nghe thấy tiếng "xì" khe khẽ vang lên phía sau. Theo phản xạ tự nhiên, tôi ngoảnh lại và đ/ập vào mắt là cảnh Chương Hoa đang nắm ch/ặt ngón tay, một vệt m/áu đỏ tươi chói mắt đang rỉ ra.

"Chương Hoa, anh sao thế?"

Anh ta ngẩng mặt lên. Ánh mắt lúc này bỗng trở nên trong vắt như dòng suối đầu ng/uồn, nhìn tôi đầy vẻ ngây thơ và có phần... mong manh dễ vỡ:

"Lỡ bị cứa thôi, không sao đâu. Em đi ngủ đi."

Tôi gật đầu cái rụp: "Ừ, được, vậy em đi đây..."

Thấy tôi định đi thật, Chương Hoa bỗng gượng gạo nặn ra một nụ cười "kiên cường" đến mức giả trân:

"Em cứ yên tâm đi ngủ đi, một tay anh cũng xử lý được mà, không phải vấn đề gì lớn đâu. Cùng lắm... kết quả tệ nhất cũng chỉ là chảy m/áu cả đêm, rồi mất m/áu quá nhiều mà ch*t thôi. Thật sự không sao đâu, em cứ mặc kệ anh đi, đừng quan tâm làm gì."

Tôi: "???"

Trong lòng tôi gào thét: Ai thèm quan tâm đến anh chứ?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm