Tôi nghẹn họng.
"Anh đúng là... thích tự chuốc khổ vào thân nhỉ..."
"Cứ xem như tôi tự chuốc khổ đi."
"Nếu cậu không đồng ý, cuộc sống sau này sẽ rất khó khăn."
"Theo tôi tuyệt đối không thiệt."
"Yên tâm, kiểu người bình thường như cậu, tôi chán rất nhanh thôi."
Đúng lúc ấy điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn.
Là chủ nhà gửi tới:
"Cậu trai trẻ, đến kỳ đóng tiền thuê nhà năm nay rồi đấy, đừng quên nhé."
Nhìn con số năm chữ số phải đóng một lần, tôi cảm thấy cả thế giới đều đang tràn ngập á/c ý với mình.
Xin lỗi nhé, cái mông thân yêu.
Thật ra ở thế giới thực tôi cũng là một thằng gay không có chí tiến thủ.
Mặc dù kỹ thuật của Hình Hoài rất tệ.
Nhưng ngoại hình của hắn lại quá xuất sắc.
Là cực phẩm có bỏ tiền cũng chưa chắc ngủ được.
Đàn ông mà.
Chịu đ/au một chút đổi lấy nhiều tiện lợi như vậy cũng không lỗ.
"Tôi có thể đồng ý."
"Nhưng nói trước nhé."
Hình Hoài nhìn sang, bày ra tư thái của người chiến thắng.
Tôi tiếp tục:
"Nếu anh làm tôi đ/au, tôi thật sự sẽ đ/á/nh trả đấy."
Hình Hoài cười khẽ, chẳng để trong lòng, lại ném hợp đồng sang.
Tôi cẩn thận đọc lại một lượt.
Thấy không có vấn đề gì mới ký tên.
"Tôi m/ua cho cậu một căn nhà nhé?"
"Loại sang tên luôn cho tôi ấy hả?"
"Còn phải xem biểu hiện."
"Vậy thôi, tôi vẫn về nhà mình ở. Gần trường của em trai hơn."
"Tùy cậu."
"Chuyển tiền cho tôi trước đã!"
"... Cậu nghèo đến phát đi/ên rồi à?"
---
Sau khi nhận được tiền, tôi rời khỏi công ty của Hình Hoài.
Tự thưởng cho mình một chiếc máy tính mới.
Định làm thêm chút việc ngoài giờ, tiện tích lũy tác phẩm.
Ngày hôm sau, công ty cũ đột nhiên chuyển tiền bồi thường vào tài khoản tôi.
Quản lý còn nhắn tới một câu:
"Cậu giỏi thật đấy."
"?"
"Đến cả người như Hình Hoài mà cậu cũng leo lên được. Ở công ty chúng tôi đúng là làm lỡ dở tiền đồ của cậu."
"Tôi bảo hắn gọi người tới đ/á/nh ch*t ông bây giờ."
Quản lý không trả lời nữa.
---
Sau mấy ngày nằm dài thoải mái.
Hình Hoài lần đầu tiên chủ động liên lạc.
Hắn gửi cho tôi một địa chỉ.
"Đến đây tìm tôi."
Thứ phải đến cuối cùng vẫn sẽ đến.
Sau khi làm công tác tư tưởng ở nhà một lúc, tôi gọi xe tới nơi.
Là một câu lạc bộ cao cấp.
Dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, tôi tới một phòng riêng.
Đẩy cửa bước vào.
Ánh đèn trong phòng khá mờ.
Trên bàn bày đầy rư/ợu.
Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn lên người tôi, từ trên xuống dưới đ/á/nh giá.
Hình Hoài ngồi ở vị trí trung tâm.
Kiêu ngạo ngoắc tay với tôi.
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm rồi đi tới.
Hình Hoài kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.
Một tay khoác lên vai tôi, ghé sát tai thấp giọng:
"Nhìn khí thế lúc cậu bước vào, tôi còn tưởng cậu tới đ/á/nh tôi."
Tôi cười như không cười:
"Anh nhìn người chuẩn thật."
Hình Hoài véo nhẹ bên hông tôi.
Cảm nhận cơ thể tôi cứng đờ, hắn bật cười:
"Đây đều là bạn tôi. Đừng làm tôi mất mặt."
"Tôi sẽ cố gắng."
Có một người từ lúc tôi bước vào vẫn luôn nhìn chằm chằm.
Tôi nhịn một lúc rồi nhìn lại.
Người kia nâng ly về phía tôi:
"Uống một ly không?"
Tôi cúi đầu tìm một chiếc ly sạch trên bàn.
Hình Hoài lại đưa ly của mình sang.
Nhìn ra tôi không muốn dùng ly hắn đã uống, hắn cười khẽ:
"Ngủ với nhau rồi mà còn để ý mấy chuyện này à?"
Nghe cũng có lý.
Tôi nhận lấy ly, cụng với người kia rồi uống cạn.
Hình Hoài ghé tai giải thích:
"Đó là bạn nối khố của tôi, Lục Hạng."
"Cậu ta rất tò mò về cậu."