Khi trưởng làng cùng đạo sĩ Lý đẩy cửa bước vào, bố tôi đã ch*t cứng từ lâu.
"Hãy nén đ/au thương."
Đạo sĩ Lý thở dài: "Lão đã làm lễ cúng tế, xoa dịu oán khí của nữ q/uỷ, để cô ấy đầu th/ai chuyển kiếp rồi."
Oán khí của cô ấy, sao có thể ng/uôi ngoai được?
Cô ấy chỉ là đ/á/nh không lại đạo sĩ Lý mà thôi.
Trải nghiệm sống động như thật ấy khiến lòng tôi trào lên h/ận ý dữ dội với trưởng làng.
Tôi trừng mắt nhìn thẳng vào ông ta: "Trưởng làng, bố tôi đã ch*t rồi, ông cũng nên đi theo mới phải."
Mặt trưởng làng đột nhiên biến sắc.
Đôi mắt già nua của ông ta lóe lên vẻ h/oảng s/ợ: "Mày nói thế là ý gì?!"
"Cháu biết hết cả rồi!"
Tôi gào thét đi/ên cuồ/ng: "Nữ sinh kia không phải bị tên đi/ên hại ch*t! Chính là ông và bố cháu gi*t chị ấy!"
"Ông biết mộc nhĩ hồng là do oán khí của nữ q/uỷ hóa thành nên ông sợ hãi, ông ăn năn. Ông mang theo túi đầy vàng mã, giấy vàng đến cúng bái chị ấy."
"Nhưng vô ích cả thôi!"
"Ông phạm tội khiến chị ấy ch*t oan, tội này phải trả bằng mạng sống của ông mới xong!"
Trưởng làng ngã vật xuống đất.
Ống quần tuột lên để lộ một khúc chân với hàng lỗ thủng sâu tận xươ/ng in hằn vết răng.
Đó chính là vết cắn của nữ sinh năm nào.
Trưởng làng trong làng chúng tôi vốn luôn được kính trọng.
Nhưng dù bề ngoài có hoàn hảo đến đâu, trong lòng người ta vẫn luôn tồn tại khiếm khuyết.
Như chuyện ông ta không thể có con.
Ở thôn quê, đàn ông không khiến vợ thụ th/ai được là chuyện bị cả làng chê cười.
Để tránh tiếng chê cười, trưởng làng luôn đổ lỗi do thể trạng vợ yếu.
Người vợ cam chịu hết lần này đến lần khác.
Cho đến cái đêm mưa gió ấy, bà ta không chịu nổi phải gánh tiếng oan nữa, đòi ly hôn.
Một khi ly dị, tấm màn che đậy chuyện vô sinh của trưởng làng sẽ bị lật tẩy.
Ông ta buồn bã chạy xe ba gác lên thành phố uống rư/ợu giải sầu.
Ở thành phố, ông ta gặp bố tôi, hai người cùng nhau nâng chén tâm sự.
Lúc trở về, họ thấy tên đi/ên đang lôi nữ sinh về phía đường hầm sau núi.
Lúc ấy, trưởng làng chỉ nghĩ đến việc giải c/ứu cô gái.
Nhưng bố tôi lúc s/ay rư/ợu lại nảy sinh ý đồ bẩn thỉu muốn nếm thử "vị học sinh".
Cuối cùng, dưới sự xúi giục của bố tôi và sự kí/ch th/ích của cặp mắt mê hoặc, trưởng làng đã phạm phải sai lầm không thể c/ứu vãn...
Ầm!
Trời lại đổ mưa.
Mưa như trút nước.
Những mảng đất trên núi bắt đầu lỏng lẻo.
Dân làng xung quanh vội vã khoác áo mưa chạy ra ngoài.
Mẹ tôi cố lôi x/á/c bố ra ngoài.
Nhưng thứ bà kéo ra chỉ là một khúc thịt nát.
Khúc thịt ấy giống hệt tứ chi của nữ sinh bị phân hủy và ch/ặt khúc năm nào.
Mẹ tôi hét lên kinh hãi rồi ngất xỉu.
Tôi kéo lê thân thể bà ra phía cửa.
Đạo sĩ Lý vỗ vai trưởng làng ra hiệu cùng nhau rời đi.
Nhưng trưởng làng đứng trân trối bất động.
Vài giây sau, ông ta bỗng cười ha hả.
Rồi đột nhiên lao về phía chiếc thúng đựng đất.
Ông ta túm lấy đất, nhét đầy vào miệng, đi/ên cuồ/ng nhai ngấu nghiến.
Trong đất lẫn vô số sỏi đ/á, khóe miệng trưởng làng nhanh chóng ứa m/áu.
Đạo sĩ Lý bên cạnh lắc đầu thở dài: "Một niệm thiên đàng, một niệm địa ngục."
Đúng vậy.
Một niệm thiên đàng, một niệm địa ngục.
Trưởng làng đáng lẽ có thể c/ứu được nữ sinh.
Chỉ vì một ý nghĩ sai lầm, ông ta đã rơi vào vực sâu không lối thoát.
Từ nay về sau, ông ta sẽ sống trong dằn vặt suốt quãng đời còn lại.