Sau Khi Cảm Hóa Phản Diện Thất Bại

Chương 14

09/05/2025 16:52

Trên thế giới này, có một người đối xử với tôi rất tốt - bà ngoại.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được thứ gọi là yêu thương.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được hơi ấm gia đình.

“An An, bà đan cho cháu cái áo len này.”

“An An, đừng quên uống trà hoa cúc.”

“An An, ăn nhiều vào cho mau lớn.”

“...”

Trở về ngôi nhà có bà ngoại là điều hạnh phúc nhất đời tôi.

Nhưng tôi không quên, ở nhà bên cạnh có một phiên bản giống hệt tôi.

Tại sao hai nhà chúng tôi lại thành hàng xóm?

Bởi vì chú Hách kiên quyết "tài bất lộ bạch", bên ngoài ngôi nhà tuy xập xệ, vị trí địa lý cũng chẳng tốt, nhưng bên trong lại

hoàn toàn khác biệt.

Còn Hách Minh Thời, hắn không xứng được sống cùng họ.

Hắn sống trong chuồng chó, nói đúng hơn là cái ổ mà chó cũng chẳng thèm ở.

Gió thổi mạnh một chút, mưa rơi nặng hạt một chút, cái "nhà" ấy liền tan biến.

Tôi bưng bát sườn kho mới làm, gọi hắn: "Lại đây ăn đi."

Ánh mắt hắn âm trầm đầy cảnh giác, mãi không nhúc nhích, rất lâu sau mới chậm rãi bước về phía tôi.

Hắn không động vào miếng thịt nào, bưng bát thức ăn đổ thẳng vào ổ chó.

Con chó ăn ngấu nghiến, vẫy đuôi tưng bừng.

Đột nhiên hắn bóp mạnh hàm của nó, gi/ật lấy chậu thức ăn, cư/ớp lấy miếng thịt sườn, ăn ngấu nghiến.

Tôi thường xuyên đối tốt với hắn, hắn lại luôn có đôi chút chần chừ.

Tôi đưa đồ ăn, hắn vồ lấy rồi lùi ra xa, ánh mắt đầy vẻ đề phòng.

Tôi muốn bôi th/uốc, hắn nhất quyết không chịu cởi áo.

Phải cưỡng ép x/é toạc áo hắn, tôi mới thấy những vết roj chằng chịt đã đóng vảy, có chỗ mưng mủ bốc mùi.

Khi nạo sạch vết thương, hắn cắn ch/ặt môi đến bật m/áu nhưng không hề rên rỉ.

Mùa đông, hắn vẫn mặc manh áo mỏng, tay chân nứt nẻ vì bỏng lạnh, co ro trong cái ổ chó rá/ch nát.

"Lại đây, tôi có mang áo cho cậu."

Chúng tôi giao tiếp qua cái lỗ thủng to bằng trái bóng trên tường.

Chiếc áo bông cũ được đẩy qua khe hở.

Hách Minh Thời bỗng nghẹn ngào khóc thút thít.

Trong lòng bàn tay hắn nắm ch/ặt chiếc đồng hồ quả quýt.

Tấm ảnh bên trong là đôi vợ chồng trẻ. Đó là cha mẹ Hách Minh Thời.

Hình như hôm nay là ngày để tang họ.

Hắn cầm nhánh cây khô, viết lên nền tuyết trắng: “Tôi không nghe thấy.”

Tôi chưa từng nghe thấy hắn mở miệng nói.

Hôm ấy, lần đầu tiên tôi nghe thấy hắn gọi: "Anh trai."

Giọng khàn đặc, phát âm không chuẩn, giống tiếng rì rầm từ cổ họng hơn.

"Anh trai, em không nghe thấy."

Tuyết rơi dày đặc, phủ lấp những con chữ.

Tôi r/un r/ẩy vén mái tóc che kín tai hắn, cả hai bên đều có vết rá/ch, nhưng tai phải bị tổn thương nặng hơn.

Tôi dạy hắn viết chữ, nấu cho hắn những bữa ăn ngon, dành dụm tiền chữa trị đôi tai hắn...

Tôi chia cho hắn một nửa hạnh phúc của mình.

Tôi từng nghĩ, hắn sẽ thay đổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6