Đây mới là đại tiên thực thụ
Chương 9
Dung nhan ta xấu xí như Vô Diệm, bẩm sinh vụng về, song lại cực kỳ sống dai. Thuở nhỏ, khi đang giặt áo bên bờ sông, huynh trưởng ham chơi, muốn đẩy ta xuống nước trêu đùa. Nào ngờ y trượt chân, ngã nhào xuống dòng nước. Khi phụ mẫu trở về, thân xác huynh trưởng đã cứng đờ. Sau này gặp đại hạn, mất trắng mùa màng, phụ mẫu lén mang ta cùng đệ đệ đi ăn riêng sơn hào hải vị. Ai ngờ trong nồi canh ấy lại lẫn thảo độc. Triều đình cứu đói, nhà ta chỉ còn sót lại một mình ta. Người đời đều bảo ta là kẻ khắc tinh, cô độc. Chỉ có phu quân chẳng sợ lời đồn, khăng khăng muốn cưới ta vào cửa. Đêm tân hôn bừng tỉnh, chẳng thấy phu quân đâu. Ta tìm khắp nơi, thấy chàng đang quỳ ngay ngắn trong từ đường. Ánh nến chập chờn, chàng thành tâm nguyện cầu: “Bái lạy đại tiên, hiền thê của tiểu nhân phúc trạch thâm hậu, thọ số dài lâu. Tiểu nhân nguyện dùng ba năm thọ mệnh của mình, cầu đại tiên ban cho trăm lượng vàng, để khỏi chịu cảnh bần hàn.” Đang lúc kinh ngạc, bên tai bỗng vang lên tiếng đáp lại nhỏ như tiếng muỗi kêu, chẳng giống tiếng người: “Chuẩn.”