Tìm kiếm nâng cao

Thể loại

Báo thù

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Báo thù

Hoàn

Trầm Hương

Chương 6
Khi chiến bào đẫm máu của phu quân từ biên ải đưa về, mẹ chồng lập tức ngất lịm. Thiếp ôm nhi tử vừa tròn tuổi trong lòng, nhìn bộ giáp vấy máu kia, mà lòng lạnh tựa băng giá. Chẳng ai hay biết, máu trên giáp này vốn chẳng phải của Tiêu Chiến. Kiếp trước, thiếp dốc cạn của hồi môn, bán cả gia sản tổ tiên, chỉ để cầu cho chàng một danh phận vinh hiển sau khi chết. Nào ngờ mười năm sau, hai nước nghị hòa, chàng lại nắm tay công chúa địch quốc, nghênh ngang trở về kinh thành. Chàng bảo khi xưa chính công chúa đã cứu mạng, chàng vì hòa bình hai nước mà nhẫn nhục gánh vác. Cuối cùng, chàng trở thành công thần, còn thiếp cùng nhi tử lại thành chướng ngại vật ngáng đường, bị chàng ban rượu độc mà chết. Nay sống lại một đời, thiếp dập đầu quỳ giữa chính đường, ánh mắt kiên định nhìn mọi người: "Phu quân hy sinh vì nước, chính là niềm vinh hiển của cả phủ họ Tiêu! Ngày mai thiếp sẽ vào cung, xin bệ hạ ban tặng biển hiệu Trung Liệt cùng tấm bia Trinh Tiết. Đời này, thiếp xin thủ tiết bên linh vị phu quân, để chàng đời đời hưởng trọn danh nghĩa bậc trung liệt!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Hoàn

Cẩm Sắt Đoạn Huyền

Chương 6
Thái tử trắc phi gieo mình xuống giếng mà chết. Di thư viết rằng, chính do bản cung lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông đố kỵ mà hại chết nàng ta. Thái tử truyền lệnh bắt bản cung phải thủ lăng ba năm để tẩy sạch tội nghiệt. Bản cung há có thể cam chịu, một kẻ thiếp thất, sao xứng đáng để bản cung phải hạ mình thủ lăng? Đang lúc định phản kháng, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ đen kỳ lạ. 【Đáng thương cho Thái tử phi thay, rõ là chẳng làm gì cả, lại bị hãm hại phải chịu cảnh khổ ải đó.】 【Trách thì trách ả chiếm mất vị trí của muội muội bảo bối nhà ta, thức thời thì ngay từ đầu đã nên nhường ngôi vị Thái tử phi, thay vì để muội muội bảo bối phải làm thiếp.】 【Đợi đến khi muội muội bảo bối thay hình đổi dạng trở về, hạ sinh hoàng tôn, vị thế vững vàng rồi sẽ để ả quay lại, cũng đâu phải lấy mạng ả, có gì mà đáng thương.】 Ánh mắt bản cung chợt lạnh buốt. Giả chết diễn kịch phải không? Vậy thì đừng mong sống mà trở về nữa.
Cổ trang
Cung Đấu
Báo thù
0
Hoàn

Phu quân xuất gia, ta liền để chàng nương nhờ cửa Phật suốt đời

Chương 6
Phu quân xuất gia tại Linh Âm tự, mẹ chồng dẫn theo cả phủ hầu chặn ngoài cửa chùa, duy chỉ không cho người báo tin cho ta. Đến khi ta mang theo nhi tử vội vã chạy tới, mái tóc đen nhánh của chàng đã rơi rụng dưới đất. Bùi Vân Tranh chắp tay, đôi mắt lạnh lùng nhìn ta cùng đứa con đang quỳ trong tuyết: "Bần tăng đã đoạn tuyệt trần duyên, mọi chuyện thế tục đã dứt, thí chủ chớ làm hỏng sự tu hành của bần tăng." Kiếp trước, ta khóc ngất trước sơn môn, gắng gượng thân đơn thế cô giữ vững hầu phủ. Thế nhưng năm năm sau, lại đợi được cảnh chàng cùng góa phụ giàu nhất Dương Châu phong quang hoàn tục. Chàng dùng tiền của góa phụ kia chạy chọt quan hệ, cướp đi vị trí thế tử của con ta, đuổi mẹ con ta đến trang trại chờ chết. Sống lại một đời, nhìn gương mặt từ bi giả tạo kia của chàng. Ta kéo đứa con đang tím tái vì lạnh vào lòng, quay đầu nói với các vị cáo mệnh phu nhân phía sau: "Thế tử đã có duyên với cửa Phật, ta làm thê tử tự nhiên phải tác thành. Người đâu, chuẩn bị xe tiến cung, ta muốn đích thân cầu Thái hậu nương nương, ban cho phu quân vị trí Hộ Quốc Thánh Tăng, cả đời chịu giới luật hoàng gia, tuyệt đối không được vướng bận bụi trần!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Hoàn

Sương giá đọng trên cây ngô đồng

Chương 6
Ta cùng Phó Kế Minh vai kề vai chinh chiến suốt năm năm ròng. Chàng từng đỡ tên thay ta, ta từng chịu đao thay chàng, trong quân doanh kẻ dưới vẫn gọi hai ta là "Thư Hùng Song Sát". Sau khi đẩy lui Hung Nô, đại quân khải hoàn, Bệ hạ mở tiệc khao thưởng ba quân. Khi luận công ban thưởng, Phó Kế Minh bất chợt bước ra, quỳ xuống trước mặt mọi người: "Bệ hạ, thần không cầu phong thưởng, chỉ cầu một đạo thánh chỉ ban hôn." Chàng nhìn ta, ánh mắt dịu dàng như nước: "Từ nay về sau, nàng không cần phải đổ máu nữa, ta sẽ bảo vệ nàng cả đời." Các tướng sĩ đầy sảnh đường vỗ tay tán thưởng, cảm thán chàng là kẻ hữu tình hữu nghĩa, khen ngợi hai ta là một đôi trời sinh. Ta cười lạnh một tiếng, liền xông ra, tung một cước đá thẳng vào mông chàng. Thủ cấp của Hung Nô Khả Hãn là do ta chém xuống, luận công ban thưởng ta đứng đầu! Lúc này mà cầu ban hôn, chàng là muốn làm phu quân của ta, hay là muốn cướp đoạt chiến công của ta đây?
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
0

Sương chờ mây trở về

Ta sống đời hèn mọn, chết cũng chẳng được vẻ vang. Bị mẹ chồng bắt gian tại giường, ép uống rượu độc, rồi chỉ một tấm chiếu rách cuộn lại, vứt bỏ nơi bãi tha ma. Tạ Chinh hay tin ấy khi về phủ, chỉ ngẩn người trong giây lát, rồi lại tiếp tục lo liệu việc công. Nửa tháng sau, Tạ phủ treo đèn kết hoa, rước tân nương về nhà. Đêm động phòng hoa chúc, y lại say khướt mò tới viện cũ của ta mà đốt giấy tiền. "Lăng Sương, là ta có lỗi với nàng. Nàng từng cứu mạng ta, từng thay ta thử thuốc, những điều tốt đẹp của nàng, ta đều ghi lòng tạc dạ. Nhưng thì đã sao? Nàng chỉ là một nữ y, thân phận thấp hèn. Con đường làm quan của ta muốn thăng tiến, cần có gia tộc thê tử quyền thế, chứ đâu cần một kẻ ngu muội chỉ biết chữa bệnh cứu người như nàng." Tro tàn rơi trên đầu gối, y chẳng hề hay biết. "Cho nên khi hay tin mẫu thân định trừ khử nàng, ta lại nghĩ, như vậy cũng tốt. Không còn nàng, ta tục huyền cưới một thiên kim tiểu thư nhà cao cửa rộng, từng bước thăng quan tiến chức, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?" Dứt lời, y rút đoản đao bên hông, rạch lòng bàn tay, để máu nhỏ vào đống tro tàn. "Thẩm Lăng Sương, từ nay ta và nàng ân đoạn nghĩa tuyệt. Nếu có kiếp sau, hãy tránh xa loại người như ta, càng xa càng tốt." Ta phiêu dạt giữa hư không, lệ rơi đầy mặt. Ta tự nhủ: Nếu có kiếp sau, Tạ Chinh, ta thề sẽ không bao giờ cứu mạng ngươi nữa!
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0

Đồng nghiệp mời khách quẹt thẻ tôi, tôi quay lưng đặt mật khẩu

Sau khi tôi nạp 3 ngàn vào thẻ thành viên tại tiệm cà phê boutique dưới chân tòa nhà công ty, đồng nghiệp Tống Dao mỗi lần nhờ tôi mua cà phê đều nói "lần tới chuyển khoản cho cậu". Kết quả là "lần tới" đó chẳng bao giờ đến. Tôi nghĩ cùng chung nhóm, mỗi ly cũng chỉ hơn 30 đồng, nên cũng ngại chẳng muốn đòi. Thế mà hôm nay, cô ta đột nhiên @tất cả mọi người trong nhóm chat: "Chiều mai tôi mời cả nhóm uống cà phê, quán có món cà phê pha thủ công giới hạn mới ra, 188 một ly, mọi người cứ thoải mái gọi nhé!" Vậy mà hôm qua cô ta còn ngồi khóc lóc kể khổ ở bàn làm việc, bảo chủ nhà tăng giá thuê không trả nổi, hỏi tôi có thể cho vay 2 ngàn không. Càng nghĩ tôi càng thấy không đúng. Ngay trong đêm, tôi đã cài đặt mã xác nhận cho thẻ cà phê. Chiều hôm sau, tôi quả nhiên nhận được tin nhắn: "Thẻ thành viên của quý khách có một đơn hàng chờ thanh toán, số tiền 2256 đồng, vui lòng nhập mã xác nhận để hoàn tất giao dịch." Tôi mỉm cười, rồi bật chế độ máy bay.
Báo thù
Hiện đại
Nữ Cường
0

Phá Trận Tử

Thân ta đã chẳng còn trong trắng. Đúng vào ngày Hoàng đế ban hôn cho ta. Đêm đó, phụ thân khải hoàn trở về, trong phủ trên dưới bận rộn tiệc tùng. Kẻ trộm thừa cơ lẻn vào, làm nhục thân ta. Mẫu thân vội vã chạy đến, nói ta làm ô uế thanh danh Hầu phủ, liền để nhị muội thay ta gánh vác mối hôn sự ấy. Họ rêu rao rằng ta mắc phải ác bệnh. Lại sai mụ già dùng một dải lụa trắng thắt cổ ta mà chết. May thay, ta đã trọng sinh. Trọng sinh ngay đúng khoảnh khắc kẻ trộm kia xông vào.
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0

Tử quý mẫu tử

Bản triều có tổ chế: "Tử quý mẫu tử". Phàm là phi tần sinh hạ hoàng tử đều phải ban chết. Ta cùng Vinh Quý phi cùng ngày lâm bồn. Nàng sinh hạ công chúa, ta sinh hạ hoàng tử. Ta bị Hoàng đế ban một chén rượu độc mà chết, Quý phi ôm lấy nhi tử của ta trở thành Kế hậu. Sau khi chết mới biết, kẻ ta sinh ra vốn là nữ nhi. Để bảo toàn tính mạng cho Vinh Quý phi, Hoàng đế đã lén lút tráo đổi hài nhi. Vinh Quý phi dựa vào ân sủng của Hoàng đế và nhi tử mà vinh hiển cả một đời. Còn nữ nhi đáng thương của ta lại bị bọn chúng đem đi hòa thân, sớm hóa thành nắm đất vàng. Mở mắt lần nữa, quay về đúng ngày cẩu hoàng đế ép ta tuân theo tổ chế. Ta chậm rãi đẩy chén rượu độc về phía Vinh Quý phi: "Muội muội, đường đi thong thả, không tiễn."
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0

Nàng Dâu Bán Hoành Thánh

Nữ nhi bưng bát canh mơ, chẳng may đụng phải Tiêu di nương. Nước canh đỏ thẫm nhuốm đỏ chiếc váy lục la mới may của ả. Tiêu di nương nổi trận lôi đình, phạt nữ nhi đứng dưới mưa hối lỗi, không đủ một canh giờ không được đi. Nữ nhi vì thế mà nhiễm phong hàn, sốt cao mấy ngày không dứt. Ta nhận được thư, lập tức từ chốn thôn quê trở về. Đêm đó, ta ôm lấy nữ nhi, khóc mà trách mắng: “Con có phải kẻ ngốc chăng? Mưa to như thế mà cứ đứng lì ở đó, sao không quay về phòng?” Nữ nhi yếu ớt nâng bàn tay nhỏ, lau đi nước mắt cho ta, cười rất ngọt ngào: “Tiêu di nương dữ lắm, nếu Châu Châu không nghe lời, ả sẽ bắt nạt nương. Hài nhi không muốn nương phải khóc.” Cuối cùng, nữ nhi vẫn rời xa ta. Nó chết trong vòng tay ta, nhỏ bé biết bao, mềm mại biết bao. Nó mới chỉ bốn tuổi thôi! Mụ vú trong phủ khuyên ta đừng đau buồn, cũng chớ nên mang lòng oán hận. “Tiêu di nương là ai chứ? Là thanh mai trúc mã của chủ quân, dưới gối con cái đủ đầy, cuộc sống còn vinh hiển hơn cả chính thất phu nhân.” “Còn ngươi, Lăng cô nương, ngươi chỉ là một kẻ thông phòng nha đầu.” “Con cái do thông phòng nha đầu sinh ra, lại càng là thứ không có cũng chẳng sao.” “Khóc lóc một hồi là được rồi, cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra.” Ta dùng sức bóp nát chén trà, mảnh sứ vỡ đâm sâu vào da thịt, máu từng giọt từng giọt rơi xuống. Vì sao? Dựa vào cái gì!
Cổ trang
Cung Đấu
Báo thù
0

Sau khi nữ chính trong truyện 'Cướp vợ bề tôi' phản sát hoàng đế

Đêm động phòng, thiếp chẳng đợi được phu quân, chỉ thấy Hoàng thượng với thần sắc âm độc bước vào. Người bóp chặt cổ thiếp, cười lạnh: "Ha, vì trốn tránh trẫm mà nàng phải gả xa tận Lĩnh Nam sao... Nói xem, trẫm có nên tru di cửu tộc nàng, rồi giam hãm bên mình, đời đời kiếp kiếp chẳng thể rời xa trẫm nửa bước?" Thiếp đã bị Hoàng đế cướp đi chín lần. Lần nào cũng bị người tìm thấy ngay đêm tân hôn, bức cho gia quyến phải bỏ trốn. Lần này, thiếp chẳng còn đường lui, cuối cùng bị nhốt trong thâm cung, người vì thiếp mà sát hại bao phi tần cung nữ. Thiếp mang tiếng yêu phi, lại bị tính mạng người thân uy hiếp, chẳng dám tìm cái chết, cũng chẳng dám phản kháng. Đợi khi người hết hứng thú, lại mặc cho phi tần dày vò thiếp. Uy quyền thiên tử đè chết người, người chưa từng gặp báo ứng, mọi sự đều thuận lợi, thê thiếp con đàn cháu đống. Đến khi thiếp trút hơi thở cuối cùng, hóa thành quỷ hồn, bỗng nhiên nhìn thấy những hàng chữ hiện lên trên hư không: "Hu hu, nữ chính mất rồi, Hoàng thượng cuối cùng cũng bắt đầu màn theo đuổi thê tử đầy hối hận, ruột gan người chắc hẳn đã hối đến xanh xao!" Chẳng cần đợi người hối hận. Thiếp đã là lệ quỷ, tất sẽ đòi lại tất cả nợ máu từ tay người!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Hoàn

Ánh Trăng Thuở Xưa

Chương 15
Ta là nha hoàn hồi môn của tiểu thư. Đêm thành thân ấy, ta bị Thế tử gia mặc hỉ bào ôm vào thư phòng, tự tay cởi lớp váy trên người. Ta nghẹn ngào bật khóc: “Thế tử gia, nô tỳ không phải tiểu thư…” Ánh mắt hắn sâu thẳm, giọng khàn thấp: “Sơ Nguyệt, giúp ta sinh một đứa con.” Sau một đêm bị đòi hỏi không ngừng, ta mới biết tiểu thư mắc bệnh nan y, không thể sinh dưỡng, còn cần máu tim của trẻ sơ sinh để làm thuốc. Vị tiểu thư trước nay luôn cao cao tại thượng, vậy mà lại quỳ xuống trước mặt một nha hoàn như ta. “Sơ Nguyệt, muội cùng Thế tử gia thử thêm vài lần nữa đi, coi như ta cầu xin muội, nhất định phải mang thai cốt nhục của chàng.”
Báo thù
Chữa Lành
Cổ trang
0
Hoàn

Bạn trai tôi là bậc thầy vạch trần trà xanh

Chương 7
Khi Văn Tu cầu hôn tôi, cô bạn thanh mai trúc mã của anh ấy ôm bụng xuất hiện. "Anh Văn Tu, em đã mang thai con của anh rồi..." Đúng lúc tôi tưởng mình bị cắm sừng, Văn Tu vốn luôn cao ngạo, giữ kẽ lại nổi trận lôi đình. "Có biết xấu hổ là gì không? Bảo bối nhà tôi xinh đẹp nhường này, mắt tôi có mù đâu mà nhìn trúng cô? Dám hắt nước bẩn lên người tôi ngay trước mặt bảo bối, tôi báo cảnh sát bắt cô ngay lập tức!"
Báo thù
Hiện đại
Sảng Văn
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm