TocTruyen
TocTruyen
Nơi con chữ nhảy múa trong từng trang tiểu thuyết
Tìm kiếm nâng cao
Thể loại
Trọng Sinh
Sắp xếp
Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc
Trọng Sinh / Trang 2
Trầm Hương
Khi chiến bào đẫm máu của phu quân từ biên ải đưa về, mẹ chồng lập tức ngất lịm. Thiếp ôm nhi tử vừa tròn tuổi trong lòng, nhìn bộ giáp vấy máu kia, mà lòng lạnh tựa băng giá. Chẳng ai hay biết, máu trên giáp này vốn chẳng phải của Tiêu Chiến. Kiếp trước, thiếp dốc cạn của hồi môn, bán cả gia sản tổ tiên, chỉ để cầu cho chàng một danh phận vinh hiển sau khi chết. Nào ngờ mười năm sau, hai nước nghị hòa, chàng lại nắm tay công chúa địch quốc, nghênh ngang trở về kinh thành. Chàng bảo khi xưa chính công chúa đã cứu mạng, chàng vì hòa bình hai nước mà nhẫn nhục gánh vác. Cuối cùng, chàng trở thành công thần, còn thiếp cùng nhi tử lại thành chướng ngại vật ngáng đường, bị chàng ban rượu độc mà chết. Nay sống lại một đời, thiếp dập đầu quỳ giữa chính đường, ánh mắt kiên định nhìn mọi người: "Phu quân hy sinh vì nước, chính là niềm vinh hiển của cả phủ họ Tiêu! Ngày mai thiếp sẽ vào cung, xin bệ hạ ban tặng biển hiệu Trung Liệt cùng tấm bia Trinh Tiết. Đời này, thiếp xin thủ tiết bên linh vị phu quân, để chàng đời đời hưởng trọn danh nghĩa bậc trung liệt!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Gia Lạc
Thái tử tâm đắc thứ muội. Chẳng ngờ tại cung yến, thiếp bị kẻ xấu xô ngã xuống hồ Thái Dịch, may nhờ Thái tử cứu mạng. Hoàng hậu lập tức ép buộc lập thiếp làm Thái tử phi. Lúc bấy giờ thiếp mới hay, thân phận đích nữ của Trấn Quốc công này mới là kẻ vừa mắt người hơn cả thứ muội. Thứ muội u uất mà sớm qua đời. Thái tử hận thiếp tận xương tủy. Trước mặt người, chàng ban cho thiếp thể diện, sau lưng lại mặc sức lăng nhục. Thậm chí những lúc ân ái, chàng cũng nhất quyết bắt thiếp phải che mặt bằng màn lụa. 'Kẻ đáng chết phải là nàng mới đúng!' 'Cô không muốn nhìn thấy gương mặt của nàng!' Mặc cho thiếp giải thích việc rơi xuống nước chỉ là ngoài ý muốn, chàng vẫn đinh ninh thiếp cố tình bày mưu. Thiếp nhẫn nhịn suốt mười năm, tìm cơ hội đỡ nhát kiếm cho chàng, trả lại ân tình cứu mạng, cũng để không liên lụy đến phủ Quốc công. Lúc lâm chung, cuối cùng chàng cũng rơi lệ. 'Kiếp sau trẫm không muốn phụ nàng ấy! Trẫm hứa cho nàng vị trí trắc phi, nàng chớ có giở thủ đoạn nữa.' Lễ bộ dâng sớ, tâu rằng Hoàng hậu hiền đức, xin ban thụy hiệu có chữ 'Đức'. Chàng trầm ngâm hồi lâu: 'Nàng ấy... suy cho cùng đức hạnh có tì vết, cứ an táng tại ngoại lăng đi.' Ngoại lăng cũng tốt, cuối cùng chẳng cần phải nhìn gương mặt của chàng nữa. Mở mắt lần nữa, thiếp đã trọng sinh trở về trước ngày cung yến. Việc đầu tiên thiếp làm chính là khổ luyện bơi lội. Mẫu thân hỏi thiếp muốn mặc bộ y phục nào đi dự tiệc, thiếp nhạt nhẽo từ chối: 'Hôm qua tập bơi bị nhiễm lạnh, cung yến thiếp xin cáo lui.'
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Thợ Săn: Kẻ Trọng Sinh
Thái tử trọng sinh trở về đúng ngày tuyển phi. Chàng thay đổi hoàn toàn lựa chọn kiếp trước, chẳng còn cầu cưới thê tử tiền kiếp, ngược lại tâu xin ban hôn cùng ta: "Nhi thần muốn cưới đích nữ nhà họ Thẩm." Chàng nhếch môi cười, vẻ mặt nắm chắc phần thắng. Ta lập tức hiểu ra, Thái tử cũng đã trọng sinh. Nỗi kinh hoàng tột độ bóp nghẹt lấy tim ta. Bởi lẽ ngay khoảnh khắc đó, trước mắt ta hiện lên thiên thư: 【Than ôi, đã bảo đừng để lộ thân phận trọng sinh rồi mà!】 【Kẻ trọng sinh tất phải chết.】 Theo tiếng nói của Thái tử vừa dứt, cả cung điện chìm vào bầu không khí tĩnh mịch quái dị. Hoàng thượng xoay chuyển đôi mắt đen láy, để lộ một nụ cười kỳ quái. Cung nga buông đàn tỳ bà, các phi tần khựng lại đôi tay cầm đũa, chư vị đại thần đánh rơi cả chén rượu. Tất thảy mọi người đều trừng đôi mắt lạ lùng, liếc nhìn Thái tử. Ngay cả con mèo nhỏ đang nằm trên gối Hoàng hậu cũng mở bừng đôi mắt, nhìn chàng đầy cuồng nhiệt. Thái dương ta giật liên hồi. Thái tử à, ngài sắp gặp đại họa rồi.
Cổ trang
Trọng Sinh
Kinh dị
0
Gặp lại núi xanh
Ngày thành vỡ, mẫu thân mang theo muội muội bỏ trốn, để lại ta đối diện với vị hôn phu Tạ Trì từng bị muội muội phụ bạc. Hắn nhận lầm thân phận, ngỡ ta là kẻ bạc tình, liền ép buộc thành thân, lại trên giường chiếu trăm phương nghìn kế hành hạ. "Bị kẻ đê tiện mà ngươi từng nhục mạ đè dưới thân thế này, cảm giác ra sao?" Năm thứ sáu sau khi thành thân, muội muội bị Tạ Trì bắt về. Ta định đến xin tha, lại bắt gặp hắn đè muội muội trước giường, giọng khàn đặc: "Ta sớm biết nàng ta chẳng phải là ngươi, chẳng qua chỉ là lấy nàng ta ra trút giận, nếu thật là ngươi, ta ngược lại không nỡ." "Đã sống không tốt, vì sao không trở về tìm ta?" Trở lại ngày thành vỡ, ta là kẻ đầu tiên nhảy lên thuyền nhỏ, nhìn mẫu thân cùng muội muội mà nói: "Ta muốn đi trước."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Lạc Đường
Thiếp thân xuất thân từ chốn lầu xanh. Bùi Huyền Cẩn vì chuộc thân cho thiếp mà tranh chấp cùng bậc quyền quý, bị kẻ ác bẻ gãy cổ tay, từ đó lỡ dở đường khoa cử. Sau này, chàng bỏ văn theo võ, từng bước gian nan leo lên chức Đại đô thống. Thiếp cùng chàng ân ái một đời, sảy thai năm lần, rốt cuộc chẳng thể để lại lấy một mụn con. Lúc lâm chung, chàng nắm chặt tay thiếp, từng chữ thốt ra: "Sai lầm thứ nhất, năm xưa vì nàng mà đứt cổ tay, hủy hoại tiền đồ, để rồi phải tốn nghìn lần sức lực mới có thể gượng dậy từ đầu. Sai lầm thứ hai, để nàng nhiều lần mang thai, may thay chưa từng sinh hạ. Nếu để hài nhi có một người mẹ xuất thân kỹ nữ, ta chết cũng chẳng nhắm mắt. Nếu có kiếp sau, ta chỉ cầu một người vợ gia thế trong sạch, được một trai một gái, thế là đủ." Bấy giờ thiếp mới hiểu ra. Chẳng phải thiếp không thể sinh, mà là chàng không muốn thiếp sinh. Trước khi nhắm mắt, chàng đem toàn bộ gia sản giao hết cho vị hôn thê từng bị chàng từ hôn. Mở mắt lần nữa, thiếp trở về ngày chàng đến chuộc thân. Bùi Huyền Cẩn dốc hết gia tài để đổi lấy tự do cho thiếp. Thiếp đứng trên lầu cao, nhìn chàng một cái, rồi bảo với tú bà: "Phiền bà chuyển lời tới Bùi công tử, ngày tháng khổ cực thiếp đã quá đủ rồi, chẳng nguyện cùng người bắt đầu lại từ đầu nữa."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Sau khi nữ chính trong truyện 'Cướp vợ bề tôi' phản sát hoàng đế
Đêm động phòng, thiếp chẳng đợi được phu quân, chỉ thấy Hoàng thượng với thần sắc âm độc bước vào. Người bóp chặt cổ thiếp, cười lạnh: "Ha, vì trốn tránh trẫm mà nàng phải gả xa tận Lĩnh Nam sao... Nói xem, trẫm có nên tru di cửu tộc nàng, rồi giam hãm bên mình, đời đời kiếp kiếp chẳng thể rời xa trẫm nửa bước?" Thiếp đã bị Hoàng đế cướp đi chín lần. Lần nào cũng bị người tìm thấy ngay đêm tân hôn, bức cho gia quyến phải bỏ trốn. Lần này, thiếp chẳng còn đường lui, cuối cùng bị nhốt trong thâm cung, người vì thiếp mà sát hại bao phi tần cung nữ. Thiếp mang tiếng yêu phi, lại bị tính mạng người thân uy hiếp, chẳng dám tìm cái chết, cũng chẳng dám phản kháng. Đợi khi người hết hứng thú, lại mặc cho phi tần dày vò thiếp. Uy quyền thiên tử đè chết người, người chưa từng gặp báo ứng, mọi sự đều thuận lợi, thê thiếp con đàn cháu đống. Đến khi thiếp trút hơi thở cuối cùng, hóa thành quỷ hồn, bỗng nhiên nhìn thấy những hàng chữ hiện lên trên hư không: "Hu hu, nữ chính mất rồi, Hoàng thượng cuối cùng cũng bắt đầu màn theo đuổi thê tử đầy hối hận, ruột gan người chắc hẳn đã hối đến xanh xao!" Chẳng cần đợi người hối hận. Thiếp đã là lệ quỷ, tất sẽ đòi lại tất cả nợ máu từ tay người!
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Quy tắc báo ân hoàn hảo
Thiếp thân là kẻ lỡ thì, ngoài ba mươi xuân xanh vẫn chưa xuất giá. Nam tử trong vòng trăm dặm đều chê thiếp già nua, kẻ đoái hoài tới chỉ là lão già hoặc kẻ góa vợ. Cho đến khi thiếp cứu Cố Hoài Minh đuối nước, chàng vì báo ân mà kết tóc cùng thiếp. Ba mươi năm làm vợ chồng, thiếp lo toan việc nội trợ, sinh hạ con cái cho chàng. Chàng lấy thiếp mà giành được tiếng thơm biết ơn nghĩa, đường quan lộ hanh thông. Thiếp ngỡ rằng đôi ta là phu thê ân ái, nào ngờ lúc lâm chung, chàng lại hận thiếp thấu xương: "Tạ Hủy, vì lấy nàng mà ta bị người đời cười chê cả đời. Nếu có kiếp sau, ta thà chết đuối còn hơn để nàng ra tay cứu giúp." Nhớ lại việc Cố Hoài Minh bị người ta giễu cợt vì lấy người vợ già như mẫu thân, thiếp mới chợt tỉnh ngộ. Hóa ra chàng cũng chê thiếp già. Cố Hoài Minh dứt lời liền lìa đời, con cháu ai nấy đều bất bình thay cho chàng. Tuổi già của thiếp thê lương, u uất mà chết. Khi mở mắt ra lần nữa, thiếp trở lại ngày cứu Cố Hoài Minh. "Để báo ân cứu mạng của cô nương, tại hạ nguyện cưới cô nương làm vợ." Thiếp vội xua tay: "Chẳng cần đâu, nếu muốn báo ân, chi bằng hãy để ta làm mẫu thân của chàng vậy."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn
Vân Hề Trở Về
Chương 10
Ta từng là kẻ lòng dạ ác độc. Mạo nhận công lao của huynh trưởng, cướp đoạt hôn sự của thứ muội, cưỡng ép gả cho Bùi Minh làm chính thê. Bởi vậy về sau, ta chết thảm thiết mà chẳng một ai đoái hoài. Bùi Minh thậm chí buông lời lạnh nhạt: "Nàng ta nếu có gan mà chết thật thì tốt quá, ngày mai ta liền rước Ninh Uyển vào cửa." Ta đã tác thành cho người. Khi mở mắt lần nữa, quay về lúc Thái hậu nương nương cười hỏi ta muốn ban thưởng điều chi. Ta không còn nũng nịu đòi gả cho Bùi ca ca nữa. Mà nhìn lão thái thái, khẽ đáp: "Vân Hề muốn cùng Thái hậu nương nương đến Hoàng tự thanh tu." Hoàng tự thâm nghiêm, vừa cao vừa xa. Chuyến đi này, coi như vẹn toàn tâm nguyện của họ, từ nay về sau sẽ chẳng còn thấy ta nữa.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn
Trâm Trung Thác
Chương 7
Trong yến tiệc tại cung đình, Hoàng hậu bỗng khởi ý niệm, truyền lệnh giấu một chiếc trâm ngọc hình hoa lan trong Ngự hoa viên, rồi bảo ta cùng tỷ tỷ đi tìm. Ai tìm được trâm trước, kẻ đó sẽ được lập làm chính phi của Thái tử. Người còn lại, sẽ bị ban hôn cho Cửu hoàng tử tính tình cô độc, không được sủng ái. Kiếp trước, ta tìm được trâm, lòng đầy hân hoan gả vào Đông cung. Đến đêm động phòng mới hay, chiếc trâm ấy vốn là do Thái tử đặt làm riêng cho tỷ tỷ. Chàng đã sớm tiết lộ nơi giấu trâm cho tỷ ấy. Chỉ vì tỷ tỷ vốn là kẻ mù đường, đi nhầm hướng, nên mới khiến ta vô tình chiếm mất mối nhân duyên này. Thái tử lòng đầy oán hận, ngay đêm đó đã hành hạ ta đến mức chẳng thể gượng dậy nổi. Về sau, nỗi chấp niệm ấy càng khôn nguôi, chàng tìm trăm phương ngàn kế để quấn quýt bên tỷ tỷ. Hai người họ dây dưa suốt nửa đời người. Còn ta bị giam hãm trong chốn Đông cung lạnh lẽo, u uất mà chết. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày diễn ra yến tiệc. Thấy tỷ tỷ sắp đi nhầm đường, ta vội bước đến ngăn lại: "Phía bên kia tối tăm quá, tỷ tỷ nhường con đường có ánh trăng này cho muội, có được không?"
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn
Năm năm tháng tháng
Chương 6
Thẩm tiểu công tử rơi xuống nước mất trí nhớ, được ta cứu vớt lên bờ. Thấy hắn diện mạo tuấn tú, ta cưỡng ép cưới hắn về làm phu quân. Sau này, hắn khôi phục ký ức, dẫn ta về Thẩm phủ, tự tay hủy bỏ hôn ước với người trong lòng. Phu thê gắn bó ba mươi lăm năm, sinh được hai nam một nữ. Lúc lâm chung, hắn nắm chặt tay ta, gương mặt đầy vẻ không cam lòng: "Đại ân đại đức của cô nương, Thẩm mỗ coi như đã trả xong, không thẹn với lòng. Nếu chẳng phải năm xưa bị cô nương cưỡng ép, ta đâu đến nỗi vĩnh viễn mất đi người thương, ôm hận cả đời này. Kiếp sau, cầu xin cô nương hãy buông tha, đôi ta không cần gặp lại." À, thì ra là thế sao? Vậy mà đêm đêm hắn vẫn cầu khẩn được cùng ta cầm sắt hòa minh? Hóa ra tất cả đều là giả dối. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày Thẩm tiểu công tử rơi xuống nước, ta khoác giỏ trúc lên lưng, nhấc chân rời đi. Thẩm Nguyện liều mạng gọi ta lại: "Cô nương hãy, hãy khoan, cứu ta, ta cái gì cũng đáp ứng người!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn
Nàng tựa chốn xuân sơn
Chương 6
Thiếp vốn có hôn phu, song lại trót trao thân cho Văn Chiêu, đành phải cải giá. Sau khi thành thân, thiếp oán hận, lạnh nhạt với chàng. Ngay cả khi đứa con duy nhất lâm trọng bệnh, chàng khẩn cầu thiếp đến thăm, thiếp cũng chẳng màng đoái hoài. "Nàng oán hận ta đến thế sao? Vẫn còn tơ tưởng đến Thẩm Lâm Xuyên? Nếu như... ngày đó ta cũng bị kẻ gian hãm hại thì sao?" Thiếp chấp niệm quá sâu, chẳng thể lọt tai lời nào. Một ngày nọ, thiếp rốt cuộc cũng được Thẩm Lâm Xuyên đưa đi. Thế nhưng, chẳng hề có tự do, thiếp lại bị Thẩm Lâm Xuyên dùng làm con tin. "A Chỉ, nàng chớ oán ta, vì đại nghiệp, chỉ đành hy sinh nàng. Nàng là điểm yếu của Văn Chiêu, ta chỉ còn cách ra tay với nàng!" Thiếp chết dưới tay người trong lòng. Về sau, Văn Chiêu dẹp tan nghịch tặc, trả thù cho thiếp. Hồn phách thiếp chẳng tan, nhìn chàng bạc đầu sau một đêm, nhìn chàng một mình nuôi nấng con thơ, lại nhìn chàng trong vô số đêm dài thẫn thờ ôm lấy y phục cũ của thiếp. Vừa mở mắt, Văn Chiêu đang dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn thiếp: "Hằng nhi... sốt cao rồi, nó muốn gặp nàng."
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn
Trọng sinh 2013: Thoát khỏi thế giới cũ
Chương 13
Sau khi chồng phản bội tôi, đứa con trai do một tay tôi nuôi nấng lại khiến tôi phải nhìn nhận lại chính mình. "Mẹ nhìn lại mình đi, mẹ có điểm nào xứng với bố? Nếu được chọn, con cũng muốn dì Ngô làm mẹ của con hơn." Tôi tức đến mức đột tử, khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về năm lớp 12, trước khi mang thai nó. Lần này, nó không cần phải chào đời nữa.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
1
2
3
4
5
Đọc tiếp
...
·
Bảng xếp hạng
Tiểu câm của tôi
Chương 15
Ba năm trước, tôi bao nuôi một nhóc câm. Nhóc câm nghe không rõ. Lúc tôi bảo dừng, cậu ấy không hiểu. Tôi nói đến đây thôi, cậu ấy chỉ lắc đầu, mặt không cảm xúc nhưng nước mắt cứ rơi. Bất đắc dĩ giữ cậu ấy bên cạnh một thời gian, cuối cùng tôi vẫn nhẫn tâm bỏ rơi cậu ấy. Lần gặp lại… Là khi tôi đưa Tiểu Niên đến bệnh viện nhi khám bệnh. Trong phòng khám, có người trêu chọc: “Bác sĩ Lý, quen à?” Lý Đường Ẩn nhàn nhạt liếc tôi một cái: “Từng ngủ với nhau rồi.” Tôi kinh ngạc ngẩng đầu. Đúng lúc chạm phải đôi mắt quen thuộc kia.
228
2
MÁU XANH
Chương 12
3
Cướp bóc
Chương 13.
4
Vô Hình Hệ Beta Thực Chất Là Tâm Can Bảo Bối
Chương 15
5
ÁM VỆ NGỐC THĂNG CHỨC KÝ
Chương 16
6
Công chúa của anh
Chương 21
7
Thoát khỏi kẻ đào mỏ
Chương 17
8
Alpha mang thai con của kẻ thù
Chương 15
9
Sau Khi Phản Bội Nam Chính, Giả Thiếu Gia Mang Thai Rồi Bỏ Chạy
7
10
Người Tôi Yêu Thầm Sao Lại Hắc Hóa Rồi?
Chương 13
11
Hướng Dẫn Xưng Hô Với Đối Tượng Yêu Qua Mạng
Chương 12
12
Say vào hỏng việc
Chương 6
Mới cập nhật
Xem thêm
Hoàn
Cẩm Sắt Đoạn Huyền
Chương 6
Thái tử trắc phi gieo mình xuống giếng mà chết. Di thư viết rằng, chính do bản cung lòng dạ hẹp hòi, ghen tuông đố kỵ mà hại chết nàng ta. Thái tử truyền lệnh bắt bản cung phải thủ lăng ba năm để tẩy sạch tội nghiệt. Bản cung há có thể cam chịu, một kẻ thiếp thất, sao xứng đáng để bản cung phải hạ mình thủ lăng? Đang lúc định phản kháng, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng chữ đen kỳ lạ. 【Đáng thương cho Thái tử phi thay, rõ là chẳng làm gì cả, lại bị hãm hại phải chịu cảnh khổ ải đó.】 【Trách thì trách ả chiếm mất vị trí của muội muội bảo bối nhà ta, thức thời thì ngay từ đầu đã nên nhường ngôi vị Thái tử phi, thay vì để muội muội bảo bối phải làm thiếp.】 【Đợi đến khi muội muội bảo bối thay hình đổi dạng trở về, hạ sinh hoàng tôn, vị thế vững vàng rồi sẽ để ả quay lại, cũng đâu phải lấy mạng ả, có gì mà đáng thương.】 Ánh mắt bản cung chợt lạnh buốt. Giả chết diễn kịch phải không? Vậy thì đừng mong sống mà trở về nữa.
Cổ trang
Cung Đấu
Báo thù
0
Một đồng mua lấy mệnh đế vương
Chương 9
Đã thuần hóa được bạo quân chưa?
Chương 7
Ngọc Tỷ
Chương 12
Tượng sáp đỉnh lưu, cấm chạm lung tung
Chương 7
Phu quân xuất gia, ta liền để chàng nương nhờ cửa Phật suốt đời
Chương 6
Mối Tình Chớm Nở Lệch Hướng
Chương 12
Sương giá đọng trên cây ngô đồng
Chương 6
Điều kiện tìm kiếm
Từ khóa
Thể loại
Trọng Sinh
Thêm thể loại
Trạng thái
Đang viết
Hoàn
Drop
Số chương
0-10
10-20
20-50
50-100
100-200
200-500
500+
Sắp xếp
Mới cập nhật
Liên quan nhất
Xem nhiều nhất
Xuất bản mới nhất
Xuất bản cũ nhất
Hủy
Áp dụng
Chọn thể loại
ABO
Boys Love
Bách Hợp
Báo thù
Bất Tử
Cbiz
Chuyển Giới
Chuyển Sinh
Chữa Lành
Cung Đấu
Cách biệt tuổi tác
Cổ trang
Dân Quốc
Dị Năng
Gia Đình
Giang Hồ
Girls Love
Giới giải trí
Gương Vỡ Lại Lành
Harem
Hiện đại
Huyền Huyễn
Hài hước
Hành Động
Hệ Thống
Khoa học - Viễn tưởng
Kinh dị
Kiếm Hiệp
LGBT+
Linh Dị
Lịch Sử
Ma Cà Rồng
Mau Xuyên
Mạt Thế
Ngôn Tình
Người Máy
Ngược luyến tàn tâm
Ngọt Ngào
Nhân Thú
Nữ Cường
Phiêu Lưu
Pháp Y
Quái Vật
Sinh Con
Sảng Văn
Thanh Xuân
Thần Thoại
Thể Thao
Thể Thao Điện Tử
Thị giác nam chủ
Tiểu Thuyết
Trinh Thám
Truyện Nam
Trọng Sinh
Tu Tiên
Tâm Lý
Tình cảm
Tương Lai
Tận Thế
Tội Phạm
Vô Hạn Lưu
Võ thuật
Vườn Trường
Xuyên Không
Xuyên Sách
Xác Sống
Xã Hội Đen
Y Học
Đam Mỹ
Điền Văn
Đã chọn