Tìm kiếm nâng cao

Thể loại

Trọng Sinh

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Trọng Sinh / Trang 54

Hoàn

Phá Trận Tử

Chương 6
Thân ta đã chẳng còn trong trắng. Đúng vào ngày Hoàng đế ban hôn cho ta. Đêm đó, phụ thân khải hoàn trở về, trong phủ trên dưới bận rộn tiệc tùng. Kẻ trộm thừa cơ lẻn vào, làm nhục thân ta. Mẫu thân vội vã chạy đến, nói ta làm ô uế thanh danh Hầu phủ, liền để nhị muội thay ta gánh vác mối hôn sự ấy. Họ rêu rao rằng ta mắc phải ác bệnh. Lại sai mụ già dùng một dải lụa trắng thắt cổ ta mà chết. May thay, ta đã trọng sinh. Trọng sinh ngay đúng khoảnh khắc kẻ trộm kia xông vào.
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Hoàn

Tố Ngưng

Chương 8
Bản thân bị ngựa dữ kéo lê, Thái tử xả thân cứu giúp, chẳng may làm rách tấm áo ngoài của ta. Người đời đều bảo ta số tốt, muốn nhân cơ hội này mà trèo cao. Ngay cả Hoàng đế và Hoàng hậu cũng dò hỏi ý tứ của Thái tử: "Ngươi cùng tiểu thư nhà họ Trương đã có tiếp xúc da thịt trước mặt bàn dân thiên hạ, lời ra tiếng vào xôn xao, chẳng tốt cho danh tiết của người ta chút nào..." Thái tử cười đáp: "Sợ chi? Chỉ cần làm rõ là được." Hoàng đế và Hoàng hậu nghe "làm rõ" thành "thành thân". Một đạo thánh chỉ ban hôn ban xuống. Ta trở thành Thái tử phi. Nàng tiểu thư họ Dư vốn đã thề non hẹn biển cùng Thái tử, trong cơn giận dữ liền gả sang biên cương. Ngày tin nàng ta chết truyền về, Sở Liêm suýt nữa bóp chết ta. "Sớm biết thế này, nên để ngươi bị vó ngựa giẫm chết tươi cho rồi!" "Ngươi đi chết đi! Đền mạng cho Oanh nhi!" Ta không chịu nổi sự hành hạ, liền nhảy sông tự vẫn. Được vị tiểu tướng quân, người từng có hai lần gặp gỡ thuở ấu thơ, cứu giúp. Chàng giúp ta giả chết thoát thân, rồi từ quan đưa ta về chốn quy ẩn. Ta cũng đã trải qua hai năm tháng ngày được phu quân yêu thương hết mực. Lúc lâm chung, Tiêu Kỳ khóc lóc dặn dò ta: "Ngưng nhi, kiếp sau đừng chịu khổ nữa, hãy sớm tìm đến ta..." Trọng sinh về mấy ngày trước khi thánh chỉ ban hôn. Hoàng đế, Hoàng hậu triệu ta vào cung. Dò hỏi ta có người trong mộng hay không. "Thần nữ đã đem lòng ngưỡng mộ Tiêu tiểu tướng quân từ lâu, khẩn cầu Bệ hạ và Nương nương tác thành!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn

Sau khi ta chết, Vương gia nước địch cưới bài vị của ta

Chương 8
Trẫm sống lại trước ngày hòa thân ba khắc. Khi tỉnh giấc, cung nhân dâng bát canh an thần tới tận tay. Chén sứ trắng mỏng manh, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Qua làn sương mờ, trẫm thấy Hoàng hậu ngồi dưới cửa sổ, đang tỉ mẩn chỉnh sửa phượng quan. Phượng quan đặt trên dải lụa đỏ, đôi cánh vàng rủ xuống, phản chiếu gương mặt trẫm tái nhợt. Kiếp trước, chính vì uống bát canh này, đội chiếc mũ phượng này mà trẫm bị đưa tới Bắc Sóc. Ba tháng sau, một cỗ quan tài trắng được đưa về Chiêu quốc. Hoàng huynh Tiêu Cảnh Hoài ôm lấy quan tài của trẫm trước cổng thành, khóc đến mức đứng không vững. Văn võ bá quan đều khen ngợi tình huynh muội thắm thiết. Ngày thứ ba, huynh ấy lấy cớ cái chết của trẫm mà dẫn binh Bắc phạt. Nửa năm sau, huynh ấy ngồi vững ngôi vị Đông cung. Hoàng hậu ngước nhìn trẫm, hốc mắt đỏ hoe: 'Đến Bắc Sóc, chớ có tùy hứng'. Kiếp trước, bà cũng từng nói với trẫm như vậy. Khi ấy, trẫm ngỡ bà không nỡ rời xa. Mãi về sau, trẫm mới hiểu được lý do đôi mắt đỏ hoe ngày đó. Thứ bà sợ chẳng phải đường xa Bắc Sóc. Thứ bà sợ chính là cái chết của trẫm, vốn chẳng giống một tai nạn.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn

Trăng sáng cũng từng soi bóng người

Chương 7
Lúc ta trở thành Thái tử phi, tháng ngày trôi qua chẳng hề dễ dàng. Thái tử phong lưu, giai lệ đầy cung. Đông viện ở Kỳ phi. Người không có được thuở thiếu thời, cuối cùng sẽ day dứt cả đời. Thế nên dù nàng ta đã là quả phụ, Thái tử vẫn quyết tâm cưới về. Tây viên ở Trần phi. Đó là nữ tử người gặp nơi dân gian. Vì thân phận thấp hèn chỉ đành làm thiếp thất Đông cung, ngày ngày nấu một bát canh cải trắng đậu phụ, cùng người ôn lại chuyện thuở ban đầu. Nam uyển ở mười tám vị thị thiếp. Kẻ gầy người béo, mỗi người một vẻ. Bởi vậy, dù ta tôn quý là Thái tử phi, tháng ngày vẫn trôi qua trong nơm nớp lo âu. Sau khi Thái tử đăng cơ, đối với ta càng thêm oán hận. "Hậu cung tần phi liên tiếp mất ba con, ngoài ngươi là Hoàng hậu ra, còn ai làm được chuyện này?" Ta bệnh nặng vào xương, lúc lâm chung chẳng một ai đoái hoài. Mở mắt lần nữa. Lại đúng dịp Thái tử chọn phi. Hoàng hậu nương nương mỉm cười chỉ vào ta: "Nàng ta xuất thân tài tình đều tốt, cứ để nàng làm Thái tử phi của con có được không?" Chẳng đợi Thái tử từ chối, ta đã quỳ rạp xuống đất. "Nương nương, thần nữ tính tình lỗ mãng, chi bằng để thần nữ làm trắc phi có được chăng?"
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn

Tử quý mẫu tử

Chương 7
Bản triều có tổ chế: "Tử quý mẫu tử". Phàm là phi tần sinh hạ hoàng tử đều phải ban chết. Ta cùng Vinh Quý phi cùng ngày lâm bồn. Nàng sinh hạ công chúa, ta sinh hạ hoàng tử. Ta bị Hoàng đế ban một chén rượu độc mà chết, Quý phi ôm lấy nhi tử của ta trở thành Kế hậu. Sau khi chết mới biết, kẻ ta sinh ra vốn là nữ nhi. Để bảo toàn tính mạng cho Vinh Quý phi, Hoàng đế đã lén lút tráo đổi hài nhi. Vinh Quý phi dựa vào ân sủng của Hoàng đế và nhi tử mà vinh hiển cả một đời. Còn nữ nhi đáng thương của ta lại bị bọn chúng đem đi hòa thân, sớm hóa thành nắm đất vàng. Mở mắt lần nữa, quay về đúng ngày cẩu hoàng đế ép ta tuân theo tổ chế. Ta chậm rãi đẩy chén rượu độc về phía Vinh Quý phi: "Muội muội, đường đi thong thả, không tiễn."
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0
Hoàn

Trầm Hương

Chương 6
Khi chiến bào đẫm máu của phu quân từ biên ải đưa về, mẹ chồng lập tức ngất lịm. Thiếp ôm nhi tử vừa tròn tuổi trong lòng, nhìn bộ giáp vấy máu kia, mà lòng lạnh tựa băng giá. Chẳng ai hay biết, máu trên giáp này vốn chẳng phải của Tiêu Chiến. Kiếp trước, thiếp dốc cạn của hồi môn, bán cả gia sản tổ tiên, chỉ để cầu cho chàng một danh phận vinh hiển sau khi chết. Nào ngờ mười năm sau, hai nước nghị hòa, chàng lại nắm tay công chúa địch quốc, nghênh ngang trở về kinh thành. Chàng bảo khi xưa chính công chúa đã cứu mạng, chàng vì hòa bình hai nước mà nhẫn nhục gánh vác. Cuối cùng, chàng trở thành công thần, còn thiếp cùng nhi tử lại thành chướng ngại vật ngáng đường, bị chàng ban rượu độc mà chết. Nay sống lại một đời, thiếp dập đầu quỳ giữa chính đường, ánh mắt kiên định nhìn mọi người: "Phu quân hy sinh vì nước, chính là niềm vinh hiển của cả phủ họ Tiêu! Ngày mai thiếp sẽ vào cung, xin bệ hạ ban tặng biển hiệu Trung Liệt cùng tấm bia Trinh Tiết. Đời này, thiếp xin thủ tiết bên linh vị phu quân, để chàng đời đời hưởng trọn danh nghĩa bậc trung liệt!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Hoàn

Phu quân xuất gia, ta liền để chàng nương nhờ cửa Phật suốt đời

Chương 6
Phu quân xuất gia tại Linh Âm tự, mẹ chồng dẫn theo cả phủ hầu chặn ngoài cửa chùa, duy chỉ không cho người báo tin cho ta. Đến khi ta mang theo nhi tử vội vã chạy tới, mái tóc đen nhánh của chàng đã rơi rụng dưới đất. Bùi Vân Tranh chắp tay, đôi mắt lạnh lùng nhìn ta cùng đứa con đang quỳ trong tuyết: "Bần tăng đã đoạn tuyệt trần duyên, mọi chuyện thế tục đã dứt, thí chủ chớ làm hỏng sự tu hành của bần tăng." Kiếp trước, ta khóc ngất trước sơn môn, gắng gượng thân đơn thế cô giữ vững hầu phủ. Thế nhưng năm năm sau, lại đợi được cảnh chàng cùng góa phụ giàu nhất Dương Châu phong quang hoàn tục. Chàng dùng tiền của góa phụ kia chạy chọt quan hệ, cướp đi vị trí thế tử của con ta, đuổi mẹ con ta đến trang trại chờ chết. Sống lại một đời, nhìn gương mặt từ bi giả tạo kia của chàng. Ta kéo đứa con đang tím tái vì lạnh vào lòng, quay đầu nói với các vị cáo mệnh phu nhân phía sau: "Thế tử đã có duyên với cửa Phật, ta làm thê tử tự nhiên phải tác thành. Người đâu, chuẩn bị xe tiến cung, ta muốn đích thân cầu Thái hậu nương nương, ban cho phu quân vị trí Hộ Quốc Thánh Tăng, cả đời chịu giới luật hoàng gia, tuyệt đối không được vướng bận bụi trần!"
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Hoàn

Sau khi mẹ tôi sinh em trai ở tuổi 59

Chương 6
Mẹ tôi năm nay 59 tuổi, bà cầm tờ giấy khám thai rồi bảo với tôi rằng bà muốn sinh đứa thứ hai. Tôi khuyên bà: "Sinh con khi đã lớn tuổi vốn dĩ rất nguy hiểm, mẹ còn bị nhồi máu não nữa." Họ không nghe, ngược lại còn mắng tôi ích kỷ, máu lạnh, nói rằng tôi sợ có thêm người chia chác tài sản. Họ khăng khăng sinh đứa em trai ra, rồi dùng tình thân để trói buộc tôi. Tôi mềm lòng, hết mực hy sinh, đổi lại là con gái tôi bị bỏ mặc đến mức chết đuối. Tôi đau đớn đến mức sống không bằng chết, vậy mà họ lại thầm vui mừng, cho rằng tôi không còn vướng bận, có thể toàn tâm toàn ý lo cho em trai. Tôi tuyệt vọng uống thuốc ngủ tự sát. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về cái ngày mẹ tôi phát hiện mình mang thai. Lần này, tôi bình thản nói: "Mẹ, con của mẹ, mẹ quyết định thế nào là quyền của mẹ."
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Hoàn

Váy Đào Hoa

Chương 6
Tại yến tiệc trong cung, Hoàng thượng buông lời đùa giỡn, truyền Thái tử hãy chọn một vị quý nữ làm Thái tử phi. Bùi Thừa Dật ngẩn ngơ nhìn Chu mỹ nhân đang khoác trên mình xiêm y màu phấn hồng, buột miệng thốt lên: "Nhi thần mến kẻ mặc váy hồng." Khi định thần lại, Bùi Thừa Dật biết mình đã lỡ lời, vội vàng chỉ tay về phía ta đang ngồi nơi góc khuất: "Nàng chính là người trong lòng nhi thần." Thế là ta được ban hôn cho Thái tử. Sau khi Bùi Thừa Dật lên ngôi, chẳng màng lễ pháp mà khăng khăng đón Chu mỹ nhân ra khỏi Thái miếu. Để lập con nàng ta làm trữ quân, hắn trơ mắt nhìn con trai ta bệnh tật mà chết trong đau đớn. Ta uất ức mà qua đời, khi mở mắt ra lần nữa lại thấy mình đang ở trong yến tiệc. Bùi Thừa Dật đang nói bản thân mến người mặc váy hồng. Ta liền nắm lấy chén rượu trên bàn, hắt thẳng lên thân mình.
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0
Hoàn

Trọng sinh thập niên 80: Tôi đòi lại giấy báo nhập học

Chương 6
Thập niên 80, tôi cùng chị họ tham gia kỳ thi đại học. Tôi trượt. Chị họ đỗ vào một trường đại học danh giá. Nhiều năm sau tôi mới biết, bác cả đã lợi dụng đặc quyền chặn thông báo trúng tuyển của tôi, để chị họ mạo danh thay thế. Từ đó chị ta một bước lên mây, vinh hoa phú quý. Còn tôi cần mẫn, dạy học cả đời ở vùng quê nghèo khó. Lúc lâm chung, chồng nắm tay tôi, thổ lộ lòng mình: "Nếu có kiếp sau, anh sẽ chọn chị của em, cuộc sống khổ cực này anh thực sự đã chán ngấy rồi..." Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về năm 18 tuổi.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Hoàn

Vân Hề Trở Về

Chương 10
Ta từng là kẻ lòng dạ ác độc. Mạo nhận công lao của huynh trưởng, cướp đoạt hôn sự của thứ muội, cưỡng ép gả cho Bùi Minh làm chính thê. Bởi vậy về sau, ta chết thảm thiết mà chẳng một ai đoái hoài. Bùi Minh thậm chí buông lời lạnh nhạt: "Nàng ta nếu có gan mà chết thật thì tốt quá, ngày mai ta liền rước Ninh Uyển vào cửa." Ta đã tác thành cho người. Khi mở mắt lần nữa, quay về lúc Thái hậu nương nương cười hỏi ta muốn ban thưởng điều chi. Ta không còn nũng nịu đòi gả cho Bùi ca ca nữa. Mà nhìn lão thái thái, khẽ đáp: "Vân Hề muốn cùng Thái hậu nương nương đến Hoàng tự thanh tu." Hoàng tự thâm nghiêm, vừa cao vừa xa. Chuyến đi này, coi như vẹn toàn tâm nguyện của họ, từ nay về sau sẽ chẳng còn thấy ta nữa.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn

Trâm Trung Thác

Chương 7
Trong yến tiệc tại cung đình, Hoàng hậu bỗng khởi ý niệm, truyền lệnh giấu một chiếc trâm ngọc hình hoa lan trong Ngự hoa viên, rồi bảo ta cùng tỷ tỷ đi tìm. Ai tìm được trâm trước, kẻ đó sẽ được lập làm chính phi của Thái tử. Người còn lại, sẽ bị ban hôn cho Cửu hoàng tử tính tình cô độc, không được sủng ái. Kiếp trước, ta tìm được trâm, lòng đầy hân hoan gả vào Đông cung. Đến đêm động phòng mới hay, chiếc trâm ấy vốn là do Thái tử đặt làm riêng cho tỷ tỷ. Chàng đã sớm tiết lộ nơi giấu trâm cho tỷ ấy. Chỉ vì tỷ tỷ vốn là kẻ mù đường, đi nhầm hướng, nên mới khiến ta vô tình chiếm mất mối nhân duyên này. Thái tử lòng đầy oán hận, ngay đêm đó đã hành hạ ta đến mức chẳng thể gượng dậy nổi. Về sau, nỗi chấp niệm ấy càng khôn nguôi, chàng tìm trăm phương ngàn kế để quấn quýt bên tỷ tỷ. Hai người họ dây dưa suốt nửa đời người. Còn ta bị giam hãm trong chốn Đông cung lạnh lẽo, u uất mà chết. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày diễn ra yến tiệc. Thấy tỷ tỷ sắp đi nhầm đường, ta vội bước đến ngăn lại: "Phía bên kia tối tăm quá, tỷ tỷ nhường con đường có ánh trăng này cho muội, có được không?"
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm