Tìm kiếm nâng cao

Thể loại

Vườn Trường

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Vườn Trường / Trang 7

Hoàn

Học sinh mắc chứng hưng cảm chỉnh đốn giáo viên hành chính: Ai phát điên trước, người đó làm cha

Chương 9
Tôi mắc chứng hưng cảm từ nhỏ, trạng thái tinh thần luôn ở mức báo động. Hồi bé, mẹ đem đồ chơi của tôi cho em họ, tôi liền đáp lễ bằng cách đem sợi dây chuyền vàng của bà tặng cho bác gái. Đi mua đồ gặp bà cô cố tình chen hàng, tôi vừa gào thét ầm ĩ, vừa xoay người như vận động viên thể dục dụng cụ rồi ném sạch đống trứng vào mặt bà ta. Sau này qua điều trị, bác sĩ nói chỉ cần không ai kích động, tôi hoàn toàn có thể làm một người bình thường sống cuộc đời yên ả. Cho đến khi lên đại học, tôi tìm giáo viên hành chính để làm thủ tục xin trợ cấp. Cô ta chậm rãi đan len, chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Vội cái gì mà vội? Không thấy cô đang bận à, đúng là không biết nhìn trước ngó sau.” Lần thứ hai đến, cô ta vừa cắn hạt dưa vừa xem phim trên máy tính: “Hôm nay hệ thống hỏng rồi em yêu ơi, không làm được đâu.” Lần thứ ba đến, cô ta tô son đỏ chót, xách túi xách xinh xắn: “Cô sắp tan làm rồi, sinh viên làm ơn hãy tôn trọng thời gian cá nhân của giáo viên.” Tôi cuống lên, bám theo hỏi cô ta hàng chục lần làm sao để làm thủ tục.
Vườn Trường
0
Hoàn

Dùng thẻ cào quyết định sinh hoạt phí? Tôi cắt đứt quan hệ ngay và luôn

Chương 9
Để rèn luyện tôi và em trai, bố mẹ đã đổi tiền sinh hoạt phí của chúng tôi thành vé cào trúng thưởng. Mỗi tuần trước khi đến trường, chúng tôi sẽ nhận được năm tờ vé cào, số tiền cào được chính là sinh hoạt phí cho tuần tiếp theo. Em trai tôi vận may tốt, lần nào cũng cào được ít nhất ba trăm tệ, tha hồ ăn lẩu, mua giày bóng rổ, thậm chí còn có thể mời bạn cùng phòng uống trà sữa. Còn tôi, nhiều nhất cũng chỉ cào được một trăm tệ, phần lớn thời gian chỉ được vài chục tệ. Có những lần xui xẻo nhất, cả năm tờ đều không trúng giải nào. Tôi phải dựa vào mười tệ còn sót lại từ tuần trước, mỗi ngày chỉ ăn một bát cơm trắng với bát canh miễn phí ở nhà ăn để gắng gượng qua cả tuần. Tôi cầu xin bố mẹ cố định cho tôi một trăm tệ mỗi tuần, nhưng bố lại lạnh lùng từ chối: “Quy tắc đối với hai đứa đều như nhau, con tự vận may kém, sao lại trách bố mẹ?” Cho đến một lần, vì quá đói không chịu nổi, nhân lúc bố mẹ không có nhà, tôi lén mở chiếc tủ đựng vé cào của họ ra. Những tấm vé cào được chia thành hai xấp, dán nhãn tên tôi và em trai. Trong một phút không hiểu sao xui khiến, tôi cẩn thận rút một tấm từ xấp vé của em trai.
Vườn Trường
0
Hoàn

Sau khi bỏ lỡ mọi khoảnh khắc trọng đại của đời tôi, mẹ tôi hối hận đến phát điên

Chương 8
Mẹ tôi thường bảo, bà đã nhờ lão thần tiên xem quẻ, nói rằng tuổi của tôi và bà không hợp, bát tự xung khắc. Mọi ngày trọng đại trong đời tôi, bà đều không thể xuất hiện, càng không được dính dáng đến chuyện tiền bạc với tôi. Ngày đầu tiên đi mẫu giáo, bà ôm em gái khóc sưng cả mắt, còn tôi thì bị vứt lại trước cổng chẳng ai đoái hoài. Lễ trưởng thành năm mười tám tuổi ở trường, em gái mặc lễ phục, ôm bó hoa hướng dương do chính tay mẹ làm để chụp ảnh. Còn tôi trong bộ đồng phục, mặt đầy mụn, trốn trong góc như con chuột lén nhìn hạnh phúc của bà. Trước tiệc đính hôn, hai nhà gặp mặt, tôi và gia đình bạn trai đã đợi bà suốt hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng chỉ có bố tôi mặc quần đùi áo cộc, đầu tóc bóng dầu xuất hiện ở khách sạn để lấy lệ. Trước ngày cưới, mẹ bạn trai dặn dò nhất định phải để bố mẹ ăn mặc chỉnh tề tham dự, còn phải chuẩn bị phong bao đỏ đặt giường cho con gái, chúc tân lang tân nương ân ái viên mãn. Tôi đã cẩn thận chuyển vào thẻ của mẹ một trăm nghìn tệ, giọng điệu khẩn khoản: "Mẹ ơi, ngày cưới con nhất định mẹ phải đến, đây là ngày quan trọng nhất đời con."
Vườn Trường
0
Hoàn

Sống chết có nhau

Chương 8
Là một thiên kim tiểu thư nhà hào môn, tôi bị gia đình vứt bỏ ở một thị trấn rách nát. Trong con hẻm, một đám lưu manh huýt sáo về phía tôi: "Này, cô em, trông cũng mướt đấy nhỉ? Có tiền không? Cho anh em xin ít nào?" Tôi nhìn họ, sờ vào cái túi trống trơn của mình. …… 10 phút sau, tôi đếm mấy tờ tiền 5 hào trong tay, tặc lưỡi một cái rồi nói với đám lưu manh đang bị đánh cho bầm dập mặt mày: "Đồ nghèo kiết xác." Đám lưu manh: ... Giây tiếp theo, một bóng người lướt qua đầu hẻm. Một nam sinh gầy gò bước vào, ngẩn người: "Các người đang làm gì thế?" Tôi chỉ vào tên lưu manh đang bị tôi nhét cho 2 tờ 5 hào, bảo: "Hắn cướp mất 1 đồng của tôi." Đám lưu manh: ?
Hiện đại
Chữa Lành
Hài hước
0
Hoàn

Vì Lê Tưởng

Chương 8
Khi Bùi Diễn giành được giải thưởng Vật lý, anh đã công khai chia sẻ về trải nghiệm bị bắt nạt vì béo phì năm 18 tuổi. Kẻ bắt nạt khi đó đã ép anh tỏ tình với cô gái được yêu thích nhất lớp để làm nhục anh. Thế nhưng, đối phương lại mỉm cười đồng ý. Sau khi đã thành danh, cuối cùng anh cũng đủ can đảm để gọi điện cho cô. "Bạn cùng bàn, mình là Bùi Diễn đây. Lâu rồi không gặp, mình nhớ cậu lắm, cậu còn muốn nhận mình không?" Lúc đó, tôi đang phải truyền dịch vì thủng dạ dày do tiếp khách, tay cầm cốc nước ấm, sững sờ rồi đùa lại: "Tất nhiên là không rồi, Bùi Diễn, mình đã 28 tuổi rồi. Cậu nên hỏi là mình có muốn kết hôn với cậu hay không chứ."
Hiện đại
Vườn Trường
Tình cảm
5
Hoàn

Nam thần băng giá ngày nào cũng đọc bình luận của tôi

Chương 6
Kể từ khi phát hiện nam thần trường học có thể nhìn thấy những dòng bình luận của tôi, tôi bắt đầu nói năng lung tung. 【Trần Tư Dã vẫn chưa biết, Dư Mộ Tiêu mới chính là nữ chính định mệnh của anh ta.】 【Độ hảo cảm của Dư Mộ Tiêu hiện tại đã lên tới 70% rồi, nam chính còn không mau tranh thủ công lược đi?】 【Chỉ cần nam chính mở lời, nữ chính sẽ đỏ hoe mắt dâng cả mạng sống cho anh ta!】 Tôi dốc hết vốn liếng văn chương ra để dẫn dắt anh ta. Thế nhưng, ngoài việc những món ăn tôi tình cờ nhắc đến trên bình luận sẽ xuất hiện trên bàn vào ngày hôm sau ra, Trần Tư Dã chẳng có bất kỳ hành động nào khác. Thậm chí khi tôi chủ động tiến lại gần bắt chuyện, anh ta còn lạnh mặt lùi lại một bước dài. Nhìn dáng vẻ anh ta tránh tôi như tránh tà, cuối cùng tôi cũng chấp nhận sự thật rằng dù có bàn tay vàng, anh ta cũng sẽ không thích tôi. Tôi quyết định buông xuôi, coi bảng bình luận như một cuốn sổ ghi chú. 【Sáng nay ăn 3 cái bánh bao, hết 1.5 tệ.】 【Đừng quên nạp tiền vào thẻ cơm.】 【Nam sinh chuyển trường mới tới bên cạnh đẹp trai quá, thích quá đi mất...】 Một bóng râm đổ xuống trước mặt, tôi ngẩng đầu lên, chạm phải đôi mắt đen láy thăm thẳm của Trần Tư Dã.
Hiện đại
Vườn Trường
Ngôn Tình
2
Hoàn

Tình yêu luôn dang dở, tôi không cần nữa

Chương 9
Năm thứ năm bên nhau, tôi cùng vị hôn phu đến Iceland để ngắm cực quang mà anh hằng mong ước. Đêm đó thật may mắn, ánh sáng xanh lục phủ kín cả cánh đồng tuyết. Anh ôm tôi từ phía sau, bất chợt thì thầm: “Thật tốt, tiếc là vẫn còn thiếu một bước nữa mới trọn vẹn.” Tôi ngẩn người, hỏi anh thiếu bước nào. Anh không trả lời. Tôi cũng không gặng hỏi. Dẫu sao, câu nói này tôi đã nghe quá nhiều lần rồi. Khi tôi cất công tìm mua bằng được cuốn sách tuyệt bản mà anh hằng ao ước, anh bảo: “Thiếu một bước nữa là trọn vẹn.” Khi chúng tôi dọn vào căn nhà mới được trang hoàng tỉ mỉ, có một mái ấm tại Bắc Thành, anh cũng nói: “Vẫn còn thiếu một bước.” Ngay cả khi anh được phong giáo sư, chúng tôi ấn định ngày cưới, được người đời ngưỡng mộ vì sự nghiệp tình yêu viên mãn, anh vẫn nói: “Rất tốt, chỉ là còn thiếu một bước nữa mới trọn vẹn.” Anh nói quá nhiều, nên tôi mặc nhiên cho rằng, con người anh vốn dĩ cầu toàn hơn người khác. Câu “thiếu một bước” trong miệng anh, chẳng qua chỉ là chút nuối tiếc không bao giờ lấp đầy được của một người theo chủ nghĩa hoàn hảo.
Vườn Trường
0
Hoàn

Trọng sinh: Hất đổ mâm cơm tất niên nhà chồng, còn dám thao túng bắt tôi quỳ bò

Chương 9
Tôi đã dây dưa với người chồng giả tạo và ngu hiếu suốt ba mươi năm. Lương của anh ta đều nộp hết cho bố mẹ chồng, còn chi phí sinh hoạt trong nhà thì hoàn toàn dựa vào tôi. Khi em trai anh ta kết hôn, anh ta tự ý mang chiếc tivi hồi môn của tôi đi làm sính lễ. Con trai của em gái anh ta muốn về quê đi học, anh ta ép tôi phải hạ mình đi cầu cạnh người khác để chạy vạy. Lúc trở về, anh ta còn chê tôi không hết lòng: 'Cô cũng là người trong nhà, sao không thể giống như tôi?' Anh ta muốn làm người con hiếu thảo, làm người anh cả tốt bụng, nhưng lại bắt tôi cũng phải vô tư cống hiến theo. Vì các con, tôi đành nghiến răng chịu đựng. Con trai thi đỗ đại học Phúc Đán, lại học theo thói của anh ta mà nói 'chuyện nhà chú hai cũng là chuyện của con'; con gái làm công chức, lấy chồng xa vài năm không thấy mặt tôi lấy một lần, cuối cùng lạnh lùng buông một câu 'mẹ chỉ quan tâm đến anh trai'. Khoảnh khắc bị xe tải đâm văng đi, trong đầu tôi chỉ còn lại hai chữ: Không đáng. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi lại nghe thấy giọng nói quen thuộc và đầy vẻ đương nhiên của mẹ chồng: 'A Mạn, con là chị dâu cả trong nhà, là con dâu trưởng, chỗ ngồi không đủ rồi, con ra bếp mà ăn đi.' Tôi cúi đầu nhìn gương mặt lo lắng của cô con gái sáu tuổi, rồi giơ tay lật đổ cả bàn cơm mà mình đã vất vả chuẩn bị. Kiếp này, sự ngu hiếu của anh ta, yêu cầu của anh ta, cả gia đình anh ta đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Vườn Trường
0
Hoàn

Bia mộ không còn ghi lại mười hai năm sống tạm bợ của tôi

Chương 8
Năm sáu tuổi, tôi và em gái song sinh bị mắc kẹt trong đám cháy. Lính cứu hỏa đã cứu được tôi, nhưng con bé thì mãi mãi nằm lại bên trong. Kể từ ngày đó, mẹ đinh ninh rằng chính tôi đã cướp đi cơ hội sống sót của em gái. Sinh nhật bảy tuổi, mẹ đem những món quà tôi nhận được chôn trước mộ em: "Nó chẳng có gì cả, con dựa vào đâu mà nhận quà?" Sinh nhật mười hai tuổi, tôi giành giải nhất cuộc thi vẽ toàn thành phố. Mẹ lại gấp tấm bằng khen thành tiền vàng rồi đốt hết cho em: "Nó còn chẳng có cơ hội lớn lên, con dựa vào đâu mà cầm giải thưởng về khoe khoang?" Sinh nhật mười sáu tuổi, tôi lén đăng ký vào trại huấn luyện cứu hỏa, muốn chứng minh rằng mình cũng có thể cứu người. Mẹ xông thẳng vào sân tập, giật lấy huy hiệu trên tay tôi rồi ném vào thùng rác: "Đến em ruột mình còn không cứu được, con còn xứng đáng mặc bộ đồ đó sao?" Ngày tròn mười tám tuổi, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Học viện Cứu hộ Cứu hỏa. Mẹ cắt vụn tờ giấy báo thành những dải nhỏ, nhét vào khe đá bên cạnh bia mộ của em: "Con dẫm lên mạng sống của nó để lớn lên, bây giờ còn muốn dùng cái chết của nó để đổi lấy một tương lai xán lạn sao?"
Vườn Trường
0
Hoàn

Gặp phải kẻ cứng đầu như tôi, nữ cố vấn tâm lý đã hoàn toàn sụp đổ

Chương 10
Tôi từ nhỏ đã là kẻ đầu đất, không hiểu được lời nói ngược, lại càng không hiểu thế nào là “nói chơi cho vui”. Chủ nhiệm lớp bảo muộn một phút phạt đứng một tiết. Tôi muộn một tiếng, ôm chăn màn đứng ngoài cửa suốt một tháng, thầy chủ nhiệm đến khuyên, tôi bảo vẫn còn thiếu mười một tiết nữa. Nhà ăn bảo sâu bọ là protein cao. Tôi nhặt nửa chậu mang thẳng vào văn phòng hiệu trưởng: “Thầy làm việc vất vả, bồi bổ thêm đi ạ!” Hôm sau, nhà ăn đổi người phụ trách. Từ đó trở đi, thầy cô và học sinh toàn trường nói chuyện với tôi đều phải cân nhắc ba lần. Nhưng cô phụ đạo đại học mới đến lại không biết. Khi tôi nộp đơn xin trợ cấp học bổng, cô ta liếc nhìn bộ quần áo đã giặt đến bạc màu của tôi với vẻ khinh bỉ, rồi ném tờ giấy chứng nhận hộ nghèo vào thùng rác ngay trước mặt cả lớp. “Mặc rách rưới là thành học sinh nghèo à?” “Cái loại người từ quê lên như các người, giỏi nhất là giả nghèo để chiếm lợi.” Bạn học họ Triệu bên cạnh bật cười thành tiếng. Cô phụ đạo lập tức dịu dàng an ủi cô ta: “Yên tâm, suất cuối cùng chắc chắn là của em.” Tôi nhặt lại hồ sơ, nghiêm túc hỏi: “Thưa cô, vậy em phải làm sao để chứng minh mình không nói dối ạ?” Cô ta bịt mũi cười: “Thế thì gọi hết lũ nghèo kiết xác ở cả cái làng của các người đến đây đi!”"!
Sảng Văn
Vườn Trường
0
Hoàn

Quân sự đại học, đàn chị vu tôi quyến rũ giáo quan khiến tôi bị đuổi học, nhưng tôi vốn dĩ đâu phải sinh viên

Chương 10
Toàn bộ sinh viên năm nhất đang đứng nghiêm trong tư thế quân đội dưới cái nắng như thiêu như đốt, chỉ riêng mình tôi ngồi trong lều che nắng dành riêng cho tổng chỉ huy để uống coca lạnh. Một nữ sinh khóa trên mặc quân phục ngụy trang cuối cùng không nhịn được nữa, xông thẳng vào lều hất đổ bàn của tôi, mắng nhiếc tôi tác phong đồi bại: "Mày là cái thứ gì mà dám chiếm chỗ của tổng chỉ huy? Tao đã quay video gửi lên mạng của trường rồi, loại tiện nhân dùng thân xác để đổi lấy đặc quyền như mày đáng bị đuổi học ngay lập tức!" Một đám tân sinh viên bị cô ta kích động, vây quanh bên ngoài chỉ trích tôi, đòi áp giải tôi đến phòng giáo vụ. Tôi cảm thấy thật khó hiểu: "Cô bị điên à? Tôi vốn dĩ không phải sinh viên trường này, tôi đang đợi anh trai tôi ở đây." Cô ta cười lạnh, vung tay tát tôi một cái đau điếng: "Bịa đi, cứ bịa tiếp đi! Loại không biết xấu hổ như mày tao gặp nhiều rồi, người đâu, giữ cô ta lại cho tao! Hôm nay tao nhất định phải dạy cho mày một bài học!" Tôi lau vết nước đá trên mặt, bất lực lấy điện thoại ra gọi cho chủ nhân của cái lều này: "Anh, có người đánh em, còn nói em không biết xấu hổ, anh làm tổng chỉ huy kiểu gì thế?"
Sảng Văn
Vườn Trường
1
Hoàn

Bạn thân cùng thanh mai trúc mã hãm hại tôi thân bại danh liệt, tôi nhờ vào bình luận trực tiếp khiến cô ta tự làm tự chịu

Chương 7
Trong kỳ quân sự, cô bạn thân luôn làm sai động tác. Tối đến, cô ấy khóc lóc cầu xin tôi cùng ra sân tập luyện thêm. Tôi vừa định đồng ý thì trước mắt bỗng lướt qua một hàng bình luận: 【Tuyệt đối đừng đi! Sau khi tập xong bài đi đều bước, cô ta sẽ ngã gục trên sân tập, bị vỡ hoàng thể xuất huyết ồ ạt.】【Đến lúc đó, tất cả mọi người sẽ mắng cậu ép cô ta tập luyện, hại cô ta suýt mất mạng. Cậu sẽ bị bạo lực mạng đến chết, còn cô ta thì được đặc cách học lên thạc sĩ ngay tại chỗ.】 Tôi nhíu mày, tưởng rằng do tập quân sự quá mệt nên mình bị ảo giác. Thế nhưng giây tiếp theo, một dòng bình luận mới lại khiến sống lưng tôi lạnh toát: 【Cô ta không phải vỡ hoàng thể gì cả, cô ta mang thai rồi.】【Cha của đứa bé chính là thanh mai trúc mã của cậu đấy.】【Bọn họ đã bàn bạc kỹ lưỡng từ trước, để cô ta uống thuốc trước, rồi đổ hết tội lỗi lên đầu cậu!】 Tôi ngẩng phắt đầu lên. Lâm Nhu đang thút thít nhỏ nhẹ với tôi: "Tô Tô, xin lỗi cậu, đều tại tớ ngốc quá nên mới gây thêm phiền phức cho cậu." "Cậu cùng tớ tập một lát thôi, được không?" Tôi nhìn chằm chằm vào cô ta, đột nhiên mỉm cười: "Không được, tớ bị căng cơ rồi, phải về nghỉ ngơi đây."
Sảng Văn
Vườn Trường
1

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tác giả ẩn danh bước vào cuộc đời tôi

Chương 11
Quản trị viên cộng đồng Kiều Dĩ Đường đã hợp tác với họa sĩ minh họa ẩn danh Độ Bạch được hai năm. Mãi đến lần hẹn gặp đầu tiên, cô mới phát hiện đối phương chính là Cố Hành Xuyên, người đứng đầu thương hiệu đối thủ mà công ty cô đang chuẩn bị tấn công. Khi các bản thảo bài đăng, liên kết cấp quyền và những cuộc trò chuyện riêng tư dần bị hé lộ, vấn đề nan giải thực sự không nằm ở việc ai thắng trong cuộc chiến thương hiệu, mà là tài khoản Độ Bạch ngay từ đầu đã mang mục đích thu thập bằng chứng về các hành vi tiếp thị ác ý. Dĩ Đường buộc phải đưa ra quyết định: liệu có nên đánh đổi sự tin tưởng cá nhân để lấy một công việc ổn định, đồng thời cô cũng phải định nghĩa lại thế nào là tự nguyện đến gần một người khi sự yêu mến và cảm giác bị lừa dối cùng tồn tại.
0