Tìm kiếm nâng cao

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Trang 283

Hoàn

Trở Lại Cái Đêm Người Yêu Nhảy Khỏi Xe, Lần Này Tôi Lựa Chọn Đứng Nhìn

Chương 7
Tôi là ánh trăng trắng của Lạc Văn Châu, là người yêu mà anh dùng đủ mọi cách mới theo đuổi được. Thế nhưng đêm tân hôn của anh với bạn thanh mai trúc mã Lâm Thiển, anh lại say khướt vì cô ta. Anh nói với tôi rằng anh hối hận, rồi mất kiểm soát nhảy khỏi xe mà chết. Bố mẹ anh đẩy tôi vào tù. Tôi chết trong đau đớn. Họ vẫn chưa buông tha. Bố mẹ tôi chết trong tai nạn giao thông. Anh trai tôi bị côn đồ đánh gãy cả hai chân. Chị dâu tôi cùng đứa con trong bụng chết cháy giữa biển lửa. Khi quay lại đêm Lạc Văn Châu nhảy xe, tôi vui mừng đến phát khúc.
Báo thù
Hiện đại
Trọng Sinh
0
Hoàn

Ngọn Lửa Nhỏ Bùng Cháy

Chương 6
Đại thiếu gia nhà họ Vệ mắc chứng hoang tưởng nghiêm trọng. Hắn nhất quyết cho rằng mình là mẹ tôi. Để moi được chút lợi lộc từ hắn, tôi đành nhẫn nhục gọi hắn bằng 'mẹ' suốt ba tháng trời. Sau đó hắn đòi cho tôi bú, tôi thực sự không chịu nổi nên bỏ chạy mất dép. Nửa năm sau, hắn bất ngờ đảm nhiệm vị trí tổng giám đốc công ty tôi. Trong hầm để xe, hắn nắm chặt tay tôi vừa khóc vừa nói: 'Mẹ không phải người mẹ tốt, chắc chắn do mẹ làm điều gì sai khiến con bỏ nhà đi!' Ông anh ơi, bệnh cũ của ông vẫn chưa khỏi hả??
Hiện đại
Chữa Lành
Hài hước
22
Hoàn

Sau khi bị spoiler bởi đạn mưa, nữ chính khổ tình trong tiểu thuyết thời đại này? Tôi - Ngưu Ái Hoa không đóng nữa đâu!

Chương 15
【Nữ chính bắt đầu nấu cơm rồi!】 【Đảm đang quá! Lát nữa lại mang trứng gà cho nam chính nữa đây!】 【Bản thân không nỡ ăn cũng phải nhường cho Từ Dương, đúng là não yêu chính hiệu!】 Tôi giật bắn người, chiếc vá dầu rơi "cạch" một tiếng vào trong nồi. Hối hả dụi mắt, mấy dòng chữ kia vẫn lơ lửng giữa không trung, thậm chí còn nhảy ra một con búp bê đầu trọc màu vàng vừa khóc vừa cười. Tôi đờ người mấy giây, rồi hét váng lên chạy thẳng ra khỏi bếp: "Bà ơi! Mắt cháu hỏng rồi!" Sau này tôi mới biết, thứ ấy gọi là "bình luận bay". Còn tôi, Nưu Ái Hoa, một cô nhà quê mười sáu tuổi, hóa ra lại là "nữ chính" trong một cuốn truyện. Tương lai sẽ lấy anh tri thức thanh niên Từ Dương, nhẫn nhịn mẹ chồng, nhường nhịn bạn thơ ấu, làm người giúp việc không công suốt năm mươi năm để đổi lấy cái kết "cả nhà vui vẻ". Tôi bặm môi. Các vị tiên ông à, đã cho tôi biết trước kịch bản - vậy đừng trách cô nhà quê này tự tay xé toang cái kịch bản ngột ngạt này. Lần này, mệnh của Nưu Ái Hoa ta, phải thay đổi.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Kỷ niệm 3 năm, trên người anh ấy vương mùi nước hoa của người khác

Chương 7
Trong ngày kỷ niệm 3 năm ngày cưới, tôi để lại chiếc nhẫn trên bàn, mang theo đứa con trong bụng rời khỏi nhà. Tối hôm đó, Lục Tử Lãng gọi điện cho tôi điên cuồng. Tôi bắt máy, không cho anh cơ hội lên tiếng: "Tối qua khi đi dạo, em ngửi thấy mùi nước hoa lạ trên người anh." "..." Đầu dây bên kia, Lục Tử Lãng im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi gần như muốn cúp máy, anh mới lên tiếng. "Khương Dạng, em không thể biết điều một chút được sao?" Giọng anh nghe như nghiến răng nghiến lợi. "Giữa tiết trời nóng nực mà đi dạo tối, em còn không cho anh dùng cả nước hoa hồng nữa hả?"
Hiện đại
Hài hước
Gia Đình
7
Hoàn

Hội chứng dị ứng tình yêu

Chương 10
Vị hôn phu của tôi là chuyên gia da liễu. Một cô bé hay bị dị ứng cứ thích bám lấy anh ấy. Hễ không đặt lịch khám được, cô ta liền ăn một quả chuối ngay trước cửa phòng khám của anh. Lập tức vật vã quằn quại, thế là được xếp vào danh sách khám cấp cứu. Tôi cứ ngỡ chàng hôn phu đã chán ngấy cô ta. Nào ngờ đêm trước hôn lễ, có kẻ trên diễn đàn lại cuồng tin nhắn riêng bảo tôi đến tân phòng bắt gian. Để thêm nhân chứng, tôi gọi luôn cả đứa bạn thân của vị hôn phu. Nào ngờ tên đểu cáng lại giơ quả chuối ra biện minh: - Em không chiều cô ấy là cô ấy tự tử! Lương y như từ mẫu! Làm sao tôi có thể đứng nhìn một sinh mạng lụi tàn trước mắt được! À. Thì ra chỉ là một quả chuối. Tôi còn tưởng đó là một khẩu súng chứ! Được thôi, chẳng qua đổi tân lang thôi mà!
Hiện đại
Ngôn Tình
4
Hoàn

Mẹ tôi đã vay một khoản nợ khổng lồ trước khi bị ly hôn.

Chương 6
Trước kỳ thi đại học, một người phụ nữ bụng mang dạ chửa dẫn theo một đứa trẻ tìm đến tôi. Cô ta chỉ đứa bé trai năm tuổi và nói đây là em trai tôi. Tôi hiểu rõ, người phụ nữ này đã không thể nhẫn nhịn thêm nữa, cũng chẳng muốn tiếp tục chịu đựng. Cô ta muốn hủy hoại tôi. Thông qua việc hủy diệt tôi để triệt hạ mẹ tôi. Sau khi phát hiện mẹ tôi không có kẽ hở nào để tấn công, cô ta đã chĩa mũi dao sắc nhọn về phía tôi. Cô ta biết tôi chính là điểm yếu của mẹ, là khuyết điểm lớn nhất của bà. Tiếc thay cô ta không hiểu, với một người mẹ như thế, làm sao tôi có thể là kẻ bất tài! Tôi vươn tay qua cổng trường xoa đầu đứa bé được gọi là em trai, nhổ hai sợi tóc đem đi xét nghiệm ADN. Khi kỳ thi kết thúc, tôi khóc nức nở tìm bố xin lỗi: "Con xin lỗi bố! Con không nên nghi ngờ bố thực sự có con riêng, hóa ra đứa bé không phải con của bố!" Bố tôi mặt mũi không dám tin nổi, sau khi xem xong tờ kết quả xét nghiệm, cả người ông run lên vì phẫn nộ.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Tôi đang gặm bánh bao trong căng tin, hoa khôi nhất quyết bắt ép tôi ăn thịt.

Chương 8
Màn hình khóa điện thoại của tôi là hình Thần Tài. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên tôi làm là thành kính vái ba vái. Tôi cầu xin ngài hãy đoái hoài đến cô gái nghèo khổ lạc lõng giữa nhân gian này. Tiếc thay, có lẽ mạng của ngài hơi lag, tín hiệu lúc nào cũng báo 404. Thế nên, số dư thẻ ăn của tôi cũng kiên trì dừng lại ở hai con số. Tuần cuối tháng này, trong thẻ chỉ còn 20 tệ. Đó là toàn bộ tiền sống sót của tôi. Cũng là mạng sống bảy ngày tới. Bạn cùng phòng Lâm Phi Phi đẩy nửa phần gà hầm còn thừa về phía tôi, gương mặt đầy lo lắng: "Tiểu Mãn, hôm nay mặt cậu còn tái hơn hôm qua nữa, cứ đà này thật sự thành tiên mất". Tôi xới cơm, trả lời nhịu nhịu: "Thành tiên tốt chứ, thần tiên đâu cần ăn cơm". Cô ấy thở dài, im lặng. Tôi hiểu ý cô, nhưng biết làm sao được? Lương làm thêm phải tuần sau mới phát. Cái nghèo như cái bóng, tôi đi đâu nó theo đó. Chứng hạ đường huyết là bạn đồng hành trung thành, thỉnh thoảng lại nhảy ra nhắc nhở sự tồn tại. Vừa mới bàn luận kế hoạch với bạn cùng nhóm, phút sau mắt tôi đã tối sầm. Suýt nữa thì biểu diễn màn ngã chổng vó giữa thanh thiên bạch nhật. Dần dà, cả khoa đều biết. Đinh Tiểu Mãn tôi, người gầy, ít nói, ví rỗng không.
Hiện đại
Vườn Trường
Tình cảm
3
Hoàn

Sau khi chồng ngoại tình với người giúp việc, tôi đã vứt luôn kết quả xét nghiệm ung thư của hắn.

Chương 6
Nghi ngờ chồng ngoại tình. Tôi lặng lẽ điều tra hết những cô gái trẻ trong công ty. Anh ấy trách tôi vu cáo vô cớ: "Mười năm kết hôn, em không tin tưởng anh chút nào sao?" Chúng tôi cãi nhau dữ dội rồi bắt đầu chiến tranh lạnh. Cho đến khi bác sĩ thông báo: "Chồng chị mắc ung thư, nên can thiệp điều trị sớm đi." Tôi vội vã quay về nhà, người giúp việc mặc nguyên bộ đồ ngủ của tôi ra mở cửa. Cô ta nói: "Tôi có thai rồi, con của chồng chị đấy."
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Hoàn

Đã hứa là phản diện cơ mà? Rõ ràng chỉ là cục cưng!

Chương 7
Trên đường tan làm về nhà, tôi thấy một bé gái sơ sinh bị bỏ rơi bên lề đường. "Đứa nào mất hết lương tâm vậy? Sinh ra lại không nuôi." Vừa định cúi xuống bế đứa bé, vài dòng chữ đột nhiên lướt qua trước mắt: "Không được nào! Sao con yêu lại bị mẹ kẻ phản diện nhặt được chứ?" "Toang rồi toang rồi! Con yêu sẽ bị ngược đãi mất!" Cô bé là con yêu... Tôi là mẹ kẻ phản diện... Con trai tôi là phản diện? Trời đất! Nhìn đã thấy chẳng phải lời hay ho gì, tôi lập tức quay người bỏ đi. Ngay lập tức, một giọng nói tự xưng là hệ thống vang lên: "Kích hoạt nhiệm vụ: Cứu trợ nữ chính, phần thưởng 500 tệ." "Làm sao tôi biết người không lừa tôi? Vậy đi, đưa tôi 250 tệ trước xem thực lực thế nào."
Hiện đại
Chữa Lành
Hệ Thống
11
Hoàn

Đêm tân hôn, Hầu Gia đưa thứ phi vào phòng.

Chương 5
Ngày thứ ba thành thân, Lạc Thần Phong đưa nữ nhân bên ngoài vào phủ. "Thẩm Tương Quân, ta cho nàng thể diện làm phu nhân, nàng cũng đừng quản chuyện phòng the của ta." "Kiều Kiều đã mang thai, ta phải có trách nhiệm với nàng!" Ta nhìn thẳng vào Lạc Thần Phong, trao lại thẻ bài quản gia, "Hầu gia cứ tự nhiên, việc nhà của ngươi, ta quản không nổi." Ta quay người vào cung, tố giác Lạc Thần Phong dung túng con gái tội thần. Thừa dịp ta chưa động phòng, hòa ly là vừa.
Cổ trang
Tình cảm
0
Hoàn

Tái sinh về năm 8 tuổi, tôi giúp mẹ bị bắt cóc trốn thoát khỏi vùng núi

Chương 9
Mẹ tôi là một người phụ nữ vô cùng ích kỷ và không biết điều. Năm tôi 10 tuổi, bà bỏ trốn theo trai nhưng không may rơi xuống vực sâu mà chết. Tôi ghét bà đến mức chẳng thèm dựng bia mộ. Cũng vì bà mà cha tôi bị cả làng chê cười, chế giễu là đồ bất tài không giữ nổi vợ. Mãi sau này, khi tôi đỗ thủ khoa toàn tỉnh và được chủ đầu tư tặng căn hộ khu đất vàng trung tâm, tôi trở về quê dọn đồ. Trong đống đồ cũ, tôi tìm thấy tấm ảnh đã ngả màu hoàng niên. Người phụ nữ trong ảnh giống tôi đến bảy phần. Chỉ một cái liếc mắt, tôi đã nhận ra... mẹ tôi. Bà mặc áo cử nhân đứng trước bảng hiệu trường, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh ánh sao. Khi tôi mở mắt lần nữa, đã trở về năm 8 tuổi. Người mẹ trẻ đang cúi người bổ củi. Nước mắt trào ra, tôi lao đến ôm chầm lấy bà. "Mẹ ơi, con xin lỗi..." Hóa ra mẹ không thuộc về nơi này. Đáng lẽ bà xứng đáng có một tương lai tốt đẹp hơn nhiều.
Hiện đại
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Hoàn

Nhượng bộ trước áp lực hôn nhân

Chương 6
Năm thứ năm bố mẹ thúc giục tôi lấy chồng, tôi đành nhượng bộ. Trong bữa cơm tất niên, mẹ tôi quăng đũa xuống bàn, bắt đầu than thở với tôi: "Con đã 28 tuổi rồi mà vẫn chưa chịu lấy chồng, làm mặt mẹ để đâu cho đỡ xấu hổ--" Tôi mặt lạnh như tiền ngắt lời bà: "Mẹ, tháng sau con lấy chồng." Họ không biết rằng. Người tôi định kết hôn là đàn ông tôi thuê với giá năm trăm tệ. Sau khi kết hôn giả. Mẹ tôi như thường lệ bảo tôi gửi tiền về nhà, tôi phẩy tay: "Lấy chồng thì phải nghe chồng, tiền nong đưa hết cho chồng giữ rồi." Bố tôi bảo tôi đưa ông đi khám bệnh, tôi lắc đầu: "Con gái lấy chồng là hạt nước bỏ đi, đâu có đàn bà đã có chồng rồi còn lo cho gia đình bên ngoại? Con đang chuẩn bị đưa bố mẹ chồng đi du lịch Singapore - Malaysia - Thái Lan, đừng gọi điện làm phiền con nữa." Năm thứ hai sau khi kết hôn, em trai tôi gọi điện hỏi khi nào tôi về nhà sắm đồ Tết, tôi cáu kỉnh: "Người nhà chồng, vừa xuống xe, không có việc gì thì đừng gọi."
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
1

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
5 Hận Tôi Đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm