Tìm kiếm nâng cao

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Trang 307

Hoàn

Đêm trước lễ đính hôn, tôi chia tay vị hôn phu chỉ vì một đôi giày cao gót.

Chương 6
Hai ngày trước lễ đính hôn, vị hôn phu quỳ một chân chỉnh váy cho tôi, bất chợt ngón tay lướt nhẹ qua mắt cá chân. "Chi Chi, sao anh chưa từng thấy em đi giày cao gót bao giờ? Đôi chân em rõ ràng rất đẹp mà." Tôi đang chỉnh eo váy trước gương, buông lời đáp qua quít: "Không quen, đi đau chân." "Thử đi, giày cao gót hợp với váy đuôi cá của em lắm." Bàn tay hắn men theo đường chân tôi lướt lên, dừng ở khoeo chân. "Phải là giày cao gót mảnh đế đỏ, bước đi thấp thoáng, uyển chuyển yêu kiều. Em mang vào chắc chắn tuyệt mỹ vô song." Tôi ngẩng đầu chạm phải ánh mắt chuyên châm và khát khao của hắn trong gương. "Khi nào anh biết rõ mấy thứ này thế?"
Hiện đại
Tình cảm
1
Hoàn

Tôi sinh con của hắn, hắn chỉ tặng năm trăm tệ.

Chương 7
Từ nhỏ, ước mơ của tôi là được gả cho Lục Minh. Mỗi lần hỏi bao giờ anh cưới tôi, anh luôn nói: "Đợi anh kiếm được bộn tiền, lái xe Mercedes hoành tráng đón em về nhà." Thế rồi tôi đợi, đợi suốt mười năm trời. Vào ngày tôi đính hôn với Lý Cường, Lục Minh - người đã mất tích hai năm - bỗng xuất hiện. Anh ta ném cho tôi một phong bao đỏ. "Dù sao chúng ta cũng từng quen biết, không chút lễ mọn thì mất mặt lắm." Trong đó có năm trăm tệ. Nhìn khuôn mặt to đùng đang cười toe toét của hắn, tôi thẳng tay tát cho một cái. "Ồ? Mày còn dám cười trơ trẽn!"
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
2
Hoàn

Tôi Và Người Trời Ban Yêu Từ Cái Nhìn Thứ Hai

Chương 9
Tôi và ông trời cho cảm nắng từ cái nhìn thứ hai. Người bạn thuở ấu thơ của tôi là một kẻ kiêu ngạo miệng lưỡi độc địa, còn tính tôi thì thiên về lý trí và kìm nén. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn có thể bình thản đón nhận mọi lời cay độc từ miệng hắn. Có người bảo chúng tôi sinh ra là để dành cho nhau. Nghe nhiều thành quen, đến chính hắn cũng tin vào điều đó. Cho đến một đêm nọ, hắn đột ngột xuất hiện với bó hồng to tướng, chặn tôi ngay cửa studio, bảo rằng nếu tôi là kẻ hèn nhát thì hắn sẽ là người bước tới, trao cho tôi mọi thứ tôi hằng mong mỏi. Tôi bóp trán, mệt mỏi nhưng chân thành đáp: "Tôi không biết do đâu mà anh lại nghĩ chúng ta có cơ hội phát triển tình cảm." "Tôi thực sự rất, rất ghét anh, từ hồi tiểu học đã thế rồi. Cần tôi nói rõ hơn nữa không?"
Hiện đại
Ngôn Tình
15
Hoàn

Bị Tịch Thu Tiền Lì Xì, Tôi Báo Cảnh Sát Rồi... Đi Ăn Chùa!

Chương 6
Mẹ tôi tự nhận là 'người mẹ' nghiêm khắc nhất trong giới giáo dục. Bà tin rằng trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, nên từ nhỏ, mọi thứ tôi muốn đều bị bà định giá rõ ràng. Năm nay để giành quyền sở hữu tiền mừng tuổi, bà yêu cầu tôi phải rửa bát liên tục suốt kỳ nghỉ đông. Trước ngày khai giảng, tôi cuối cùng cũng đạt yêu cầu và nhận được phong bao lì xì. Nhưng khi thanh toán bữa ăn với bạn bè, tôi phát hiện hai nghìn tệ tiền mặt trong phong bao đã biến thành tiền giả tập huấn ngân hàng. Trước sự chất vấn của tôi, bà ngang nhiên tuyên bố: 'Con làm việc nhà giúp bố mẹ là chuyện đương nhiên, đừng có mà mặc cả với mẹ!' 'Hơn nữa, bố mẹ không cho thì làm gì có tiền mừng tuổi mà nhận?' 'Mẹ sẽ không chuyển tiền cho con đâu, tự xoay sở đi!' Nhưng bà không biết rằng những người bạn tôi mời đều là học sinh nghèo trong lớp, tất cả chúng tôi dốc hết túi cũng không đủ trả một bữa ăn. Trong lúc tuyệt vọng, tôi đành bấm số gọi cảnh sát. 'Chú cảnh sát ơi, cháu muốn báo án, ở Ngự Vị Hiên có người ăn chùa.' Sau khi cảnh sát xuất hiện, mẹ tôi hoàn toàn hoảng loạn.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Hoàn

Judy và July

Chương 6
Về hưu, chồng đòi tôi chia tiền AA. Ông ta bảo: "Sắp tới mấy việc giặt giũ nấu nướng tôi tự làm được, không cần bà lo. Tôi nuôi bà cả đời rồi, giờ nuôi không nổi nữa đâu. Bà mà sống không nổi thì đi tìm con gái, đằng nào tôi cũng không tốn thêm đồng nào cho bà nữa." Người ta nói thế à? Ông già khốn nạn này sao trơ trẽn thế? Rõ ràng là tôi ở nhà cày cuốc, nuôi heo, hầu hạ bố mẹ chồng, để ông ta yên tâm đi làm, lẽ ra lương hưu phải có phần tôi, cuối cùng lại thành ra ông nuôi tôi? Đã sống không nổi cùng nhau, cố đấm ăn xôi cũng chẳng hay ho gì, thế nên tôi đề nghị ly hôn. Chồng liếc mắt nhìn tôi: "Bà khôn thật đấy, học đòi người ta ly hôn để chia nửa số tiền gửi ngân hàng của tôi à? Tôi nói trước, mơ mộng hão đi!" Tôi... Tôi đánh nhau dữ dội với ông ta. Cuối cùng cả hai lăn cù xuống cầu thang. Mở mắt ra, tôi trở về ngày bà mối đến nhà.
Trọng Sinh
Gia Đình
Nữ Cường
0
Hoàn

Cướp công là bạn, từ chức xong khóc lóc cái gì?

Chương 6
Ngày dự án tám triệu được ký kết, tôi tưởng mình sẽ được chào đón bằng những tràng pháo tay, những đóa hoa tươi. Nhưng không ngờ, thứ duy nhất tôi nhận được từ phòng tài chính chỉ là một câu: "Chi phí công tác không đủ tiêu chuẩn." Tôi đi tìm Lâm Lãng, hắn cười nhạt bảo: "Công ty lớn rồi, mọi thứ đều phải theo quy tắc mà." Được. Dự án do tôi đàm phán, chiếc bánh do hắn vẽ ra, công lao lại thuộc về cậu ấm. Ngày tôi nghỉ việc, nhân sự cốt cán cùng khách hàng đều theo tôi ra đi.
Báo thù
Hiện đại
Sảng Văn
7
Hoàn

Hệ thống không cho ta về nhà, ta liền múa đao mở giới.

Chương 6
Ta bị hệ thống yêu cầu phò tá nữ chính lên ngôi mới được trở về nhà. Từ một cung nữ quét dọn leo lên chức cung nữ chấp sự, cuối cùng cũng đưa nữ chính lên ngôi quý phi. Thế nhưng hệ thống chẳng cho ta đi, bảo rằng nữ chính muốn làm hoàng hậu. Ta nhẫn nhịn, nữ chính làm hoàng hậu cũng hợp lẽ. Thế là ta ra sức hiến kế, giúp nàng đánh bại đối thủ. Ngày chiếu chỉ phong hậu ban xuống, nữ chính háo hức khoác lên áo phượng, hớn hở đi tìm hoàng đế. Trước lúc đi, nàng quay lại nhìn ta, nở nụ cười dịu dàng: "A Lạc, đèn trong Phụng Nghi cung nhớ thắp cho sáng nhé, bản cung khi về phải thấy cả cung điện rực rỡ." Ta cười gật đầu, chờ hệ thống đưa ta về nhà. Nhưng thứ ta đợi được lại là lời lẽ lạnh lùng của hệ thống: [Nhiệm vụ cập nhật, phò tá nữ chính lên ngôi thái hậu, an hưởng cả đời.] Nét vui trên mặt ta lập tức đóng băng. Ta quẳng que diêm vào màn trướng. Phụng Nghi cung bốc cháy dữ dội, ngọn lửa bốc cao ngất trời. Ta đứng dưới hành lang, ngắm nhìn cảnh "rực rỡ khắp cung" mà nữ chính đòi hỏi. Còn chuyện an hưởng cả đời... Giờ mà chết đi, chẳng phải là hưởng phúc cả đời sao?
Cổ trang
Hệ Thống
Nữ Cường
2
Hoàn

Sau Khi Bị Mẹ Ruột Ruồng Bỏ, Cô Ấy Hối Hận

Chương 7
Ngày thứ ba sau khi cha tôi qua đời, mẹ tôi lợi dụng lúc tôi không có nhà, ôm trọn số tiền tử tuất bỏ trốn một mình. Tôi cõng em trai đi bộ 8 dặm đường đất, khi đến thị trấn thì vừa kịp thấy Trương Thọt bồng bế mẹ tôi bước xuống xe hoa. Tôi túm lấy vạt áo bà: "Mẹ thật sự không muốn chúng con nữa sao?" Bà lạnh lùng gỡ tay tôi ra. "Từ nay chúng ta không còn quan hệ gì nữa, đừng tìm ta nữa." Tôi nghiến từng chữ một: "Dương Tiểu Lan, bà nghĩ kỹ rồi đấy." "Lớn lên tôi và em trai sẽ không nhận bà, đừng hối hận." Bà quay đi thờ ơ: "Không hối hận." Lúc ấy. Bà không ngờ rằng. Sau này sẽ có ngày quỳ gối trước mặt tôi khóc lóc van xin.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Trở Lại Tuổi Năm Mươi: Sống Hết Mình Một Lần

Chương 6
Tôi tái sinh vào năm năm mươi tuổi, cái năm nghỉ hưu này. Chỉ vì một câu: "Dù sao mẹ cũng không chịu ngồi yên, người giỏi việc nặng nhọc đều về mình mà!" Con trai liền xếp cho tôi hai công việc dọn dẹp. Con dâu thì vứt thằng cháu nội cho tôi trông nom. Chồng tôi mải mê rong chơi núi non sông nước, cả ngày chẳng thấy bóng người. Ở kiếp trước, chính tôi cũng vì thế mà tích tụ mệt nhọc sinh bệnh, ôm hận mà chết. Kiếp này, nhìn gương mặt bắt đầu hao mòn trong gương, tôi quyết định làm lại nửa đời sau. Tuyệt đối không nuông chiều lũ vong ân bội nghĩa này nữa. Bà già khổ cực này, ai thích làm thì làm!
Báo thù
Hiện đại
Trọng Sinh
2
Hoàn

Sau Khi Chồng Giả Chết, Tôi Lên Nắm Quyền

Chương 8
Chồng tôi chết, tôi nhìn thấy bình luận: “Nam chính giả chết để thử lòng nữ phụ đấy.” “Nữ phụ sắp không chịu nổi cô đơn mà ngoại tình rồi, nam chính thuộc về nữ chính bé bỏng thôi!” “Phải chi mau thấy cảnh nữ phụ dầm mưa ngoài cửa van xin nam chính đừng bỏ cô ấy, mà không biết nữ chính đang ở trong nhà đang làm nũng đòi nam chính đừng hôn nữa, phê quá!” Tôi uất ức đến nghẹn lòng, thề sẽ không thay lòng đổi dạ. Nhưng ngày tang lễ, em chồng tôi xuất hiện. Anh ấy che ô cho tôi, giọng trầm thấp gọi: “Chị dâu, anh trai chết rồi, chị còn em.” Khoan đã, lấy cái này ra thử lòng em sao?
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
6
Hoàn

Giấy kết hôn do đoàn phim cấp? Tôi giả vờ không biết

Chương 8
Tôi là vợ trên danh nghĩa của Cố Dã. Thực chất chỉ là "thỏ kiểng" được nuôi trong nhà. Cái "Phòng đăng ký kết hôn" năm đó chính do tổng giám đốc họ Cố sai người dựng lên. Bề ngoài y hệt như thật. Cả quá trình diễn ra tôi chẳng chút nghi ngờ. Mãi đến khi kết thúc, nhân viên yêu cầu chúng tôi nộp phí thủ tục 9 tệ. Thế là lộ tẩy. Bởi khoản phí này đã bị bãi bỏ từ chín năm trước. Lúc đó tôi không lộ vẻ gì, sau này mới lặng lẽ điều tra. Thì ra là tại đoàn làm phim nghiệp dư gây ra. Sau đó, tôi lại thông qua kênh chính thức để kiểm tra. Quả nhiên, tình trạng hôn nhân của tôi vẫn là độc thân.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
2
Hoàn

Cho tôi ngọn gió mát, Cho bạn sự thảnh thơi

Chương 6
Mười năm tù tội kết thúc, tôi bất ngờ ghép đôi với một hệ thống. Trên đường về, tôi còn nhặt được một đứa bé sơ sinh bị bỏ rơi cạnh thùng rác. "Cô phải vứt bỏ nó, giao lại cho người mẹ nghiện rượu bạo lực kia nuôi dưỡng." Giọng nói hào hứng của hệ thống vang lên bên tai tôi. "Nó sẽ lớn lên trong khu ổ chuột tăm tối, nghịch cảnh sẽ tôi luyện nó thành đóa tiểu bạch hoa kiên cường đáng thương, khiến bao kẻ thượng lưu quỳ gối dưới váy lựu." "Bao gồm cả... người thừa kế tập đoàn Phó Thị." Tôi khẽ vuốt má em bé, nó bật cười khúc khích trước mặt tôi. "Sao lại phải trả về? Đứa trẻ xuất hiện ở đây, nghĩa là cha mẹ nó đã từ bỏ nó rồi." Hệ thống khựng lại, giọng đột ngột chói tai: "Ý cô là gì? Chẳng lẽ cô muốn nuôi nó?" "Như thế cuộc đời nó sẽ không có nam chính, nó cũng chẳng thể thành nữ chính, chỉ là một kẻ tầm thường sống qua ngày!" Tôi bật cười hỏi lại: "Như thế chẳng phải rất tốt sao?" Nếu tất cả khổ đau, nước mắt và máu chỉ để thu hút đàn ông, trở thành vợ "nam chính", làm "nữ chính" trong sách... Thì tại sao phải như vậy? Làm người thường, sống cuộc đời bình dị, có gì không tốt?
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cứu giá thành công

Chương 13
Ta là ám vệ theo hầu bên cạnh Sùng Vương từ nhỏ. Một lần liều mình cứu giá, bị trọng thương, chủ tử hỏi ta muốn phần thưởng gì. “Rời khỏi Sùng Vương phủ, làm một người bình thường, cưới vợ sinh con.” Chủ tử đồng ý. Ngay tối hôm đó, ta thu dọn đồ đạc rời đi. Ai mà ngờ được… Vừa bước ra khỏi cổng Sùng Vương phủ, ta đã bị mấy huynh đệ bên đội ám vệ trùm bao tải bắt cóc. Trong đêm bị ép thay hỉ phục, đưa thẳng lên giường chủ tử. “Không phải muốn cưới vợ sao? Bổn vương chiều theo ý ngươi.” Khăn voan đỏ bị vén lên, trước mắt ta lại là một thân hỉ phục đỏ rực giống hệt ta. “Chỉ là sinh con…” Hắn nhìn ta đầy ẩn ý, khóe môi khẽ cong: “Bổn vương thấy Tiểu Ngũ chắc không có năng lực đó đâu.”
212
3 Tắt đèn Chương 8
7 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm