Tìm kiếm nâng cao

Sắp xếp

Mới cập nhật
Tùy chỉnh lọc

Trang 78

Hoàn

Sen nào chẳng thể hái

Chương 7
Chồng tôi bệnh chết, tôi dắt ba đứa con thơ bán đậu hũ qua ngày. Khi tưởng đã đường cùng, bỗng bị đưa tới phủ Trấn Quốc Tướng Quân. Thế tử phủ này bị án tử, chờ thu tới sẽ xử trảm. Nhưng hắn là độc nhất đinh của tướng phủ, thấy tôi từng một bầu sinh ba, họ muốn tôi để lại cho thế tử vài mụn con. Nghe vậy, tôi ôm chặt cổ áo, lùi từng bước kinh hãi: "Không được! Ta là đàn bà tiết hạnh, chồng ta chưa đủ ba năm tang!" "Ta phải thủ tiết, không thể làm chuyện phụ nghĩa!" Phu nhân tướng quân khẽ nâng ly trà: "Một đứa, một ngàn lượng!" Tôi lập tức nghiêm túc: "Được luôn!" Về sau, thế tử Trấn Quốc Tướng Quân vô tội phóng thích còn thăng chức, nhìn sáu đứa trẻ giống hệt mình trước mặt, trầm ngâm hỏi: "Độc phụ! Ngươi lại lén đẻ con cho bản thế tử?" Tôi khúc khích cười: "Quên nói với ngươi, năm xưa chồng ta đoản mệnh, ta sợ tộc nhười cướp gia sản nên đã nhờ gã đàn ông nhà cứu được cho mượn giống. Ai ngờ..." Ánh mắt hắn bỗng hiểm ác khó lường: "Chính là ngươi?" Tôi vô tư gật đầu: "Đúng thế! Giờ ngươi đã có sáu đứa con rồi đó." Rồi bỗng nhớ ra điều gì, tôi bịn rịn thêm: "Ta đã bảo mà, phụ nữ nhà ta thường sinh ba..."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1
Hoàn

Giấc mộng thanh nhẹ theo đêm về

Chương 13
Vào cái ngày cuối cùng ấy, Trình Hoài Cẩn đã thủ ở bên ta cả một đêm, đó là khoảng thời gian dài nhất chúng ta ở bên nhau trong kiếp này. Ta dung mạo tiều tụy, sắc mặt vàng vọt. Dưới ánh nến lung linh, hắn lại hiện lên tuấn tú tựa thiếu niên. Trải qua hồi lâu, hắn mới thổn thức: - Tri Ý, nếu có kiếp sau, đừng gả cho ta nữa. Nói xong, một dòng lệ trong veo lăn dài trên gò má. Một nỗi bi thương cuồn cuộn trào dâng, ta chỉ đành lặng lẽ khép mi. Vẫn là... đừng có kiếp sau nữa thì hơn.
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0
Hoàn

du tâm

Chương 7
Sau khi ta chết, chàng viết rất nhiều thơ điếu vong. Thiên hạ tán dương hắn chung tình thắm thiết, than thở cho số phận hồng nhan bạc phận của ta. Về sau, hắn tái hôn. Con cháu đầy nhà, sống đến 72 tuổi. Trước lúc lâm chung, hắn nói với người vợ đã tần tảo nửa đời vì mình: "Kiếp này không hối tiếc, duy chỉ phụ lòng Huệ Lan." "Nàng rất tốt, chỉ tiếc... rốt cuộc chẳng phải là nàng ấy." Mở mắt lần nữa. Ta trở về đêm Tống Lang cầu hôn. Vị quyền thần trẻ tuổi, trước mặt hoàng đế cầu hôn, vinh quang biết mấy. Nhưng không hiểu vì sao. Bỗng nhiên ta cảm thấy chán ngán kiếp này.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
1
Hoàn

Trọng Sinh Thành Tử Địch

Chương 9
Ta chết vì khó sinh, nào ngờ trọng sinh vào thân thể của kẻ thù không đội trời chung - Lâm Sở Sở. Từ nhỏ, ta và Lâm Sở Sở đã không hợp nhau. Nàng ghét ta mê võ thuật đao thương, ta chán nàng giả tạo đỏm dáng. Hai năm trước ta toại nguyện gả cho Tam hoàng tử, còn nàng thành Thái tử phi khi kết hôn cùng vị Thái tử phong thái tinh anh. Chỉ là lúc này nhìn đôi bàn tay trước mắt, ta hơi bất ngờ. Da tay mỏng manh như cánh ve, gân xanh lờ mờ hiện rõ. Một Thái tử phi danh giá, sống trong nhung lụa, sao đôi tay lại khô gầy đến thế?
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Cần chi đem tương tư nấu nướng những năm tháng còn lại?

Chương 8
Ta mắc chứng mất trí nhớ tạm thời. Mỗi tháng ký ức lại quay về số không. Vì thế khi đi tìm phu quân, ta đã cẩn thận thu dọn hành lý suốt một hồi lâu. Tính toán kỹ thời gian, lộ trình. Mang theo món cá tươi thái mỏng và phật thủ ngâm tương - những món hắn thích nhất. Không ngờ trận mưa lớn làm lỡ chuyến đi. Trong lòng hoang mang, ta vội gửi thư chim bồ câu thúc giục phu quân mau chóng đến đón. Hắn đến đúng hẹn. Nhưng trên lưng ngựa còn có một người phụ nữ trẻ. Nàng ta nhìn ta đầy khinh miệt, tay vòng qua eo hắn một cách đầy ám muội: "Đây chính là người vợ yếu đuối không tự chăm sóc được của ngươi?" Ta như bị sét đánh. Phu quân nhíu mày: "Nàng đang nhìn đấy, đừng có động đậy." Người phụ nữ cười khẩy: "Sợ gì chứ, chẳng phải ngươi đã nói rồi sao? Ngày mai tỉnh dậy, nàng ấy sẽ chẳng nhớ gì nữa."
Cổ trang
0
Hoàn

Thanh Ngọc Chiếu Hầu Môn

Chương 7
Chị gái ta hiền thục, đảm đang, được chọn làm Thế Tử Phi của Hầu Phủ. Thế nhưng chỉ hơn một năm sau khi xuất giá, người vốn khỏe mạnh lành lặn ấy đã hương tiêu ngọc vẫn. Bà mụ từ Hầu Phủ trở về khóc lóc kể lại, nguyên do là chị ta đang mang thai lại bị mẹ chồng hành hạ, bắt đứng dưới cái nắng như thiêu như đốt đến ngất xỉu rồi ngã xuống mà chết. Để che đậy vụ bê bối, Hầu Phủ ép gia đình ta phải đưa thêm một cô con gái nữa sang làm kế thất. Cha mẹ ta phẫn uất muốn liều mạng, em trai ta còn định giả gái mưu đồ diệt cả nhà họ. Nhưng tất cả những thứ ấy đều không thể khiến chị gái ta nhắm mắt xuôi tay. Thứ duy nhất có thể an ủi vong linh nàng, chính là ta - La Sát - gả vào đó. Ác nhân thì phải dùng ác điên mà trị!
Cổ trang
Báo thù
Nữ Cường
4
Hoàn

Tiếng Gọi Của Rêu

Chương 8
Nàng phi thăng rồi. Nàng để lại cho ta hai thứ, một con chó vàng già, một quyển bí kíp tu tiên. À, còn một câu nói. "Khi bị đánh đập, ngươi hét ba tiếng tên của nàng, nàng sẽ tới cứu ngươi." Ta không hét. Bởi gần đây hắn ít ra tay, hắn nghe nói con gái trong vùng đột nhiên có giá, đánh hỏng thì khó bán được.
Cổ trang
0
Hoàn

Tiểu Yêu Quái Ăn Trộm Nước Mắt

Chương 8
Ta là một yêu quái nhỏ chuyên trộm nước mắt, trên tay luôn mang theo chiếc bình nhỏ đựng lệ. Nương nương từng bảo, trộm nước mắt chính là trộm phúc khí. Bình đầy thì đắc đạo thành tiên, bình cạn sẽ hồn phi phách tán. Thế nhưng ta còn chưa kịp tự mình trộm lấy giọt lệ nào, nương nương đã vĩnh viễn ra đi. Một mình cô độc lẻ loi, ta lang thang khắp chốn với chiếc bình nhỏ trong tay. Cuối cùng cũng gặp được một tiểu cô nương, ta đã liên tục trộm nước mắt của nàng suốt mười ngày. Đến ngày thứ mười một, nàng vẫn khóc đến đứt ruột. Ta không đành lòng nhìn tiếp, bèn vụng về dỗ dành: "Nàng... nàng đừng khóc nữa, ta cho nàng ăn kẹo!"
Cổ trang
0
Hoàn

Nhặt Được Con Trai Tể Tướng Làm Rể

Chương 9
Ta cứu một lão đầu trúng kỳ độc sắp chết ngất. Hắn tỉnh dậy liền nói: "Ta đã có vợ cả, lại tuổi cao sức yếu, tuyệt đối không thể nhận cô nương làm thiếp..." Không phải chứ, lão già này chẳng lẽ bị độc làm hỏng đầu óc rồi? Ai ngờ hắn chuyển giọng: "Nhưng ân cứu mạng khó báo đáp, ta nguyện tặng cô nương vạn lượng vàng, thêm địa khế tửu lâu đệ nhất kinh thành, cùng... đứa con trai bất tài của ta." ! Trong thời gian dưỡng thương, nghe tin người hôn phu cũ vừa đậu cử nhân đã đuổi ta ra khỏi nhà, lão tức giận ném bàn tính trước mặt: "Ngươi, cầm tiền này đến kinh thành làm hoàng thương! Dùng bạc trắng đập chết tên vong ân bội nghĩa đó!" "Sao có thể làm hoàng thương..." "Ta nói được là được! Lăn đến kinh thành kiếm tiền ngay!" Về sau, tại tửu lâu lớn nhất kinh thành kiểm tra sổ sách, ta chợt nhìn thấy bức họa vị phụ chính triều đình, đứng hình ngẩn người.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Hoàn

Núi sông chẳng hội ngộ

Chương 6
Phu quân ta cứu một kỹ nữ bỏ trốn về nhà. Chàng bảo thế đạo khó khăn, phận nữ nhi sinh tồn chẳng dễ, sao ta không thể rộng lòng dung thứ? Ta nhìn hắn cùng nàng ta ngày càng thân mật, tự tay viết thư hòa ly. Chưa kịp trao cho Thẩm Nghiễm, người con gái yếu đuối trong miệng hắn đã cùng nhân tình nhận chìm ta dưới đáy sông. Khi nước sông lạnh buốt tràn vào mũi miệng, hắn nhìn thấy bức thư hòa ly trên tay ta, giận dữ điên cuồng. Hắn ra lệnh cấm mọi người tìm kiếm, bảo đợi ta chịu không nổi khổ cực sẽ ngoan ngoãn quay về. Khi xác một người phụ nữ trắng bệch dạt vào bờ, Thẩm Nghiễm nhìn trang phục và phụ kiện quen thuộc trên người nạn nhân, đờ đẫn hồi lâu. Bỗng nhiên phun ra một ngụm máu, tóc bạc trắng trong một đêm.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
0
Hoàn

Sau Khi Vị Hôn Phu Cố Tình Để Tôi Và Người Thương Mặc Đồ Đụng Hàng

Chương 6
Trong yến cung, ta mặc chiếc váy nhung màu vàng ngỗng do Cảnh Vương tặng, không ngờ lại trùng màu với Thục Quý Phi. Đang hoảng hốt, trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt bình luận: 【Nam chính đối với chính thất vốn đã tình căn thâm chủng, cố ý tặng bộ váy nhung màu vàng ngỗng cho nữ phụ mặc hôm nay, chính là để nữ chính ghen, ai bảo nàng ta trước kia bỏ cung này để vào cung khác làm phi tần!】 【Buồn cười thật, nữ phụ còn cảm động tưởng nam chính yêu mình nên mới cưới làm Cảnh Vương phi, nào ngờ nàng chỉ là thế thân của nữ chính, lại thêm dựa vào thế lực tướng quân phủ, mới đủ tư cách khiến nam chính để mắt tới.】 【Nhưng nàng sắp không cười nổi nữa rồi, bởi nữ chính đã nhắm vào nàng, lát nữa sẽ bảo nàng xuống thay y phục, nhân cơ hội tìm người hủy hoại trinh tiết của nàng!】 【Đến lúc đó nam chính chỉ cảm thấy nữ chính cuối cùng cũng ghen, hoàn toàn không chê nữ phụ đã mất trinh vẫn cưới nàng, lại có thể nhận được sự ủng hộ toàn lực của tướng quân phủ để hắn lên ngôi hoàng đế, khi đó lại tiếp tục nhận nuôi con của quý phi, một công đôi việc!】 Ta kinh hãi nhìn về phía Thục Quý Phi đang ngồi trên ghế cao, nàng ta đang trừng mắt nhìn ta, ánh mắt bùng lên ngọn lửa ghen ghét. Lòng đau như cắt, ta đứng phắt dậy nhìn Cảnh Vương, giọng nghẹn ngào sắp khóc: "Tạ Liễm ca ca, nếu trong lòng huynh vẫn không buông được nàng ấy, sao lại còn cầu hôn ta, lại để ta mặc y phục cùng màu với nàng? "Ta muốn hủy hôn." Những dòng bình luận đứng hình. 【Hả??? Tình huống gì thế này? Sao nữ phụ lại biết chuyện?】 【Nàng ta lại còn muốn hủy hôn? Lại vạch trần chuyện này ra luôn!】
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
0
Hoàn

Cả Nhà Nghe Trộm Suy Nghĩ Của Tôi, Mọi Người Cười Như Điên

Chương 9
Tôi xuyên sách trở thành đích nữ vừa mới chào đời của phủ Hầu, một nhân vật phụ chết yểu. Cả nhà đều là phường chịu chết, kiểu không sống nổi ba chương. [Nương thân ơi, sâm thang nàng uống có độc! Kẻ hạ độc là cái cô tỳ nữ thân tín kia kìa!] Người mẹ đang bưng bát canh bỗng khựng tay, bát canh "rầm" một tiếng rơi xuống chân tỳ nữ. [Phụ thân! Đồ trong ngăn bí mật trong thư phòng của ngài là chứng cứ tham nhũng, ngày mai nhà ta bị khám xét đó!] Ông bố đang nựng tôi bỗng đờ mặt, tối hôm ấy ngăn bí mật đã trống trơn. [Đại ca! Người trong lòng huynh là gián điệp do tử địch của Thái tử phái đến đó!] Đại ca lặng lẽ thu hồi chiếc ngọc bội định tình vừa gửi đi. [Nhị ca! Đứa huynh đệ huynh tin tưởng kia định lừa sạch tiền của huynh đó!] Nhị ca trở tay liền khiến đối phương trắng tay sạch túi. [Tam ca! Bài văn khoa cử của huynh bị người ta chiếm đoạt rồi!] Tam ca ngay đêm đó ôm bài văn gõ cửa phòng chủ khảo. Tôi thư thái nằm trong nôi ngậm tay chùn chụt, cả nhà vây quanh tôi cười đến ngả nghiêng. Về sau Thái tử gặp ám sát, tôi sốt ruột gào thét trong lòng: [Phía sau cột bên trái!] Cấm quân lập tức xông tới khống chế tên sát thủ. Thái tử nhìn chằm chằm chiếc nôi của tôi, trầm ngâm nói: "Cô nương này, quả thật có duyên với cô ta."
Cổ trang
Chữa Lành
Hài hước
0

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng kinh thành lại tròn

Chương 6
Đêm tốt nghiệp say khướt, tôi - đứa con gái nặng 70 ký - đã lăn giường với hot boy trường. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi nghe thấy đám bạn cậu ta trêu đùa. "Nghe nói tối qua anh Kinh đưa thẻ phòng cho Đào Tịnh à?" "Đào Tịnh là hot girl trường, xứng đôi với anh Kinh biết mấy. Đâu như con mập Hứa Kim kia, thịt thà đầy người, nhìn mà buồn nôn." "Cái dạng đấy mà dám theo đuổi anh Kinh suốt hai năm, tôi mà là cô ta thì gặp ác mộng mất." Hóa ra, tấm thẻ phòng đột nhiên xuất hiện trong túi tôi tối qua, vốn dĩ là dành cho Đào Tịnh. Hóa ra, đêm qua lúc tình động, anh ta gọi tên "Tịnh Tịnh". Tôi nhục nhã đỏ hoe khóe mắt, từ đó biến mất khỏi thế giới của Nghiêm Kinh. Sáu năm sau, bộ phim đầu tay của tôi bị khâu kiểm duyệt làm khó. Người quản lý dẫn tôi đến một bữa tiệc rượu. "Chính là vị gia ngồi giữa phòng VIP đó, dỗ dành được ông ấy vui vẻ thì phim của em mới có hy vọng." Tôi gật đầu, bưng ly rượu đẩy cửa bước vào. Giây tiếp theo, tôi và Nghiêm Kinh ngồi chính giữa phòng VIP bốn mắt nhìn nhau…
Hiện đại
0