Tôi là Alpha hạng thấp trong một gia tộc hào môn.
Alpha mạnh nhất nơi này lại là con chó trung thành của tôi.
Tôi vừa gh/en tị với hắn, vừa thèm muốn hắn. Thế nhưng khi đang lén bỏ th/uốc vào rư/ợu của hắn, tôi bất ngờ nhìn thấy tương lai bi thảm của chính mình.
Hoàn h/ồn lại, tôi lập tức muốn đổ ly rư/ợu đã bị bỏ th/uốc đi.
Nhưng chiếc ly trước mặt Tống Ngọc đã trống không từ lúc nào.
Hắn chống cằm nhìn tôi, dường như đã hơi ngà ngà say, cất giọng hỏi:
“Giang Cẩm, không uống sao?”