Hồi còn nhỏ, bố tôi thường xuyên bạo hành hai anh em.
Lúc đó, tôi chỉ biết ôm ch/ặt em ấy vào lòng, một mình chịu đựng những trận đò/n roj, đ/ấm đ/á từ bố.
Tôi vừa nghiến răng chịu đ/au, vừa nhỏ giọng dỗ dành em:
"Ngoan nào, đừng khóc, anh không đ/au đâu."
...
Nhiều năm sau, em ấy lại ấn tôi ch/ặt trên giường.
Mặc cho em ấy ở trên người mình làm xằng làm bậy, vẫn là tôi phải lên tiếng dỗ dành:
"Được rồi, đừng khóc nữa, anh không đ/au thật mà."
"Nếu em muốn tiếp tục... thì cứ tiếp tục đi."