**Mất Nét**
Tôi mất ba năm trời mới thành công bẻ cong nam chính công.
Thế nhưng ngay sau đó, hệ thống lại cưỡng ép tách tôi khỏi thế giới trong sách.
Số tiền th/ù lao ki/ếm được chỉ đủ duy trì chi phí chữa bệ/nh cho tôi trong hai năm.
Không còn đường lui, tôi đành tìm lại hệ thống, hỏi xem có thể giao thêm nhiệm vụ nào cho tôi không.
【Sau khi cậu rời đi, Tần Chiêu phát đi/ên rất lâu. Mãi đến khi được thụ chính chữa lành, anh ta mới dần bình thường trở lại, hiện giờ sống rất ổn định và hạnh phúc.】
【Trước khi hai người họ kết hôn vẫn còn một kiếp nạn cuối cùng. Nếu cậu đồng ý làm kẻ thứ ba xen vào, tôi có thể cân nhắc trả thêm một khoản tiền thưởng.】
【Nhưng cậu nên suy nghĩ kỹ. Vì từng mất cậu một lần, nên bây giờ Tần Chiêu là một tên cuồ/ng bảo vệ vợ đúng nghĩa.】
【Ai dám động đến vợ anh ta, anh ta nổi đi/ên lên là cắn người ngay.】
Sau khi do dự rất lâu, cuối cùng tôi vẫn đồng ý.
Chớp mắt một cái, tôi đã trở lại thế giới ấy.
Lần này, thân phận mới mà hệ thống sắp xếp cho tôi là một nhiếp ảnh gia.
«Tôi chưa từng được tham gia quãng đời học sinh của A Chiêu, nên muốn bù đắp tiếc nuối này trong bộ ảnh cưới.»
«Thầy có thể giúp chúng tôi thực hiện tâm nguyện đó không?»
Tôi nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của Lâm Yến, nhất thời thất thần.
Đúng lúc ấy, một giọng nói lười biếng vang lên từ bên cạnh:
«Vợ tôi đẹp không?»
Tần Chiêu đang dựa vào khung cửa, nhìn tôi mà cười.