Kẻ b/ắt c/óc bắt yêu cầu Phó Trầm Chu chọn một trong hai: tôi hoặc công ty.
Anh ta chỉ mất đúng ba giây.
"Tôi chọn công ty."
Cuộc gọi đang mở loa ngoài.
Giọng nói của anh ta vang lên từ ống nghe, bình tĩnh, rõ ràng, không một chút đắn đo.
Kẻ b/ắt c/óc cười nhìn tôi.
"Cậu Hứa, nghe thấy rồi chứ?"
Tôi tựa vào lưng ghế, hai tay bị trói ngoặt ra sau, m/áu từ thái thái dương bên trái đã chảy xuống tận cằm.
Tôi cũng cười.
"Nghe thấy rồi."
Đúng như dự đoán.
Dù sao thì cả cái thành phố Lâm Thành này ai cũng biết Phó Trầm Chu không yêu tôi.
Bao gồm cả tôi.