Không Cố Ý, Chỉ Cố Tình

Hiện đại Ngôn Tình Tình cảm
19 chương · Hoàn · 17/04/2025 15:39 · 192.93 K
Tác giả: Đào Tư Tế Xuân
Cập nhật đến: Chương 18, Chương 19
10 chương
Đọc ngay

Đêm khuya đi/ên cuồ/ng phóng xe bạt mạng, tôi bị người chồng mới cưới còn chưa kịp quen mặt bắt tận tay.

Trong đội cảnh sát giao thông, anh ấy làm bộ chẳng quen biết tôi, lạnh lùng viết vé ph/ạt, mặt không chút cảm xúc.

Tôi liền gọi toáng lên: "Chồng ơi!"

Viên cảnh sát bên cạnh đang ngậm điếu th/uốc, cười bảo: "Cô là người thứ 28 gọi đội trưởng Lộc là chồng trong tháng này đấy."

Tôi rút luôn giấy đăng ký kết hôn trong túi: "Nhưng anh ấy đúng là chồng tôi mà."

"Người bắt tôi là anh ấy, người bảo lãnh tôi cũng là anh ấy luôn."

Viên cảnh sát đứng hình, điếu th/uốc trong miệng rơi bịch xuống đất lúc nào không hay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngày nắng tiếp theo

Chương 23
Lại một lần nữa, tôi tận mắt chứng kiến Hứa Trác Ngôn say rượu rồi hôn môi với kẻ khác. Tôi đề nghị chia tay. Anh ta ngơ ngác không hiểu: "Chỉ vì chút chuyện vặt vãnh này thôi sao?" "Bình thường anh đi đóng phim, cảnh hôn cũng đâu có thiếu, bây giờ em ghen tuông cái gì?" "Hôm nay anh uống hơi quá chén, anh hứa đấy, sẽ không có lần sau đâu." Tôi gạt tay anh ta ra. "Phải, chỉ vì 'chuyện vặt vãnh' này thôi." "Lần trước anh cũng hứa là không có lần sau rồi." "Tôi đã thử rồi." Sau cái lần đầu tiên anh ta say xỉn rồi hôn người khác, tôi đã thử. "Tôi cũng từng uống say, nhưng tôi vẫn nhớ rõ là phải từ chối mọi sự tiếp cận và mập mờ."
1.07 K
4 Cún Con Chương 15
7 Lấy ơn báo đáp Chương 15
8 Hòa bình chia tay Chương 15
11 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nương Nương Trọng Sinh Hậu Buông Xuôi

Chương 14
Ta chết rồi, chết vào một đêm tuyết. Mái ngói nát của lãnh cung chẳng thể ngăn nổi gió lạnh, ta co quắp trong chiếc chăn bông mốc meo, lắng nghe tiếng tơ tiếng trúc văng vẳng từ phương xa. Đêm nay là đêm trừ tịch, hoàng thượng lại đang yến tiệc quần thần, còn ta - kẻ từng quý là hoàng hậu - lại chẳng thể cầu xin được một bát cháo nóng. "Nương nương... nương nương..." tiếng gọi của Nghiêm Thu ngày một yếu ớt. Nàng đã phát sốt từ ba ngày trước, giờ đây đang thoi thóp hơi tàn. Ta nắm lấy bàn tay gầy guộc của nàng, nhớ lại những ngày nàng theo ta từ Đông cung lên đến ngôi hoàng hậu, rồi lại cùng ta rơi xuống vực sâu thăm thẳm này. Một đời trung thành tận tụy, cuối cùng lại kết thúc như thế này. "Nếu có kiếp sau..." ta lẩm bẩm, cổ họng khô rát đến đau đớn, "nếu có kiếp sau..." Ý thức dần mờ đi, ta như thấy Duy Ninh đứng trước mặt, vẫn trẻ trung xinh đẹp như thuở nào, khoác trên người chiếc váy hồng nhạt mà nàng từng mặc trong lần đầu chúng ta gặp gỡ.
Cổ trang
Chữa Lành
Trọng Sinh
1
Tử Cầm Chương 7