Chơi trò "Thử thách" ở quán bar bị thua, tôi đành đi xin WeChat của một anh chàng đẹp trai: "Chú ơi, cháu là đứa cháu gái thất lạc nhiều năm của chú đây."
Một luồng sáng quét qua, bất ngờ chiếu rõ mồn một khuôn mặt của anh ta.
Vãi chưởng! Sao trông quen quen thế nhỉ?
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, chậm rãi cất lời: "Lý Ứng Hứa, tôi cho phép em đến quán bar từ bao giờ thế?"
Khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên thấy như nhồi m/áu cơ tim.
Vị hôn phu của tôi, Chu Duật Hoài, đã về rồi.