Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngụy huynh đệ trên một trang truyện nào đó, trở thành cậu em trai nuôi nghiện anh trai nam chính. Ngày nào cũng quấn lấy anh, dây dưa không dứt, đòi hỏi vô độ.
Trên sân thượng, trong phòng tắm, phòng làm việc, trước cửa sổ sát đất...
Cho đến khi giá trị th/ù h/ận tăng vọt lên 99, tôi mới hoảng hốt phát hiện mình không hề xuyên vào truyện ngụy huynh đệ gì cả, mà là một bộ tiểu thuyết nam chính sảng văn!
Trần Giang Dạ là trai thẳng!
Từ đó về sau, tôi nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí, không dám chủ động trêu chọc anh nữa. Trời vừa tối là tôi ra khách sạn ngủ, không dám về nhà.
Thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay, hy vọng có thể giảm bớt sự c/ăm gh/ét của anh đối với mình.
Thế nhưng người đàn ông ấy cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Hai mắt đỏ ngầu, hoàn toàn mất kiểm soát, giam ch/ặt tôi trong lòng, từng câu từng chữ đều như phát đi/ên:
“Vì sao em không còn trêu chọc anh nữa?”
“Là anh già rồi...”
“Hay là tên XL bên ngoài kia đã làm em thỏa mãn rồi?”