Năm ta 7 tuổi, muội muội lâm bệ/nh. Một vị cao tăng nói rằng mệnh cách của ta quá vượng, đã xung khắc với phúc thọ của muội muội.
Nương ôm ta vào lòng, nước mắt rơi xuống cổ ta.
Bà nói:
“Ninh Ninh ngoan, phong cảnh ở đạo quán Ngọc Thanh đẹp lắm, con dẫn các m/a ma đến đó ở một thời gian nhé.”
Cha chuẩn bị cho ta tận 10 xe ngựa đầy gấm vóc lụa là, đồ quý tranh chữ, còn để lại cả một đống lá vàng dùng mãi không hết.
Trước lúc đi, nương vuốt mặt ta, nói chờ đến mùa thu, khi sức khỏe muội muội khá hơn rồi sẽ đến đón ta về.
Ta rất ngoan ngoãn bước lên xe ngựa.
Mỗi ngày ở đạo quán Ngọc Thanh, ta đều chăm chỉ chép kinh cầu phúc.
M/a ma nói, ta ăn bớt một viên kẹo thì bệ/nh của muội muội sẽ mau khỏi hơn một chút.
Vì thế, ta không ăn lấy một viên nào.
Ngày nào ta cũng bê chiếc ghế nhỏ ngồi trước sơn môn ngóng nhìn.
Chỉ chờ đến lúc lá thu phủ kín núi, cha mẹ sẽ dẫn muội muội cùng tới đón ta về nhà.
Nhưng mãi đến khi ta đính hôn, rời khỏi ngôi chùa ấy… họ vẫn chưa từng xuất hiện.