Lúc đại dịch x/á/c sống bùng phát, tôi đang một mình ngủ say như ch*t trong ký túc xá.
Cho đến khi tiếng đ/ập cửa dữ dội đ/á/nh thức tôi.
Tôi mở cửa ra, còn chưa kịp nhìn rõ thứ trước mặt là cái gì, chỉ thấy một mớ m/áu th!t be bét—
Đã bị ai đó đạp bay xa hai mét.
Thẩm Diên nhanh chóng khóa cửa lại, quay đầu quát tôi sao không xem tin nhắn.
Cùng lúc đó, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận kỳ lạ:
[Tên nam phụ này ngốc thật đấy!]
[Không sao, đợi cậu ta ch*t là nam chính được nhẹ gánh rồi.]
[A!!! Nam chính đẹp trai, điềm tĩnh, lạnh lùng của chúng ta cuối cùng cũng xuất hiện rồi!]
Lạnh lùng? Điềm tĩnh??
Tôi nhe răng trợn mắt bò dậy khỏi mặt đất, giơ chân đạp trả lại.
“Đệt! Thế sao không đ/á con zombie kia đi?! Đá tôi làm cái gì!!