Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thật – giả thiếu gia.
Trong nguyên tác, sau khi chân thiếu gia trở về, tôi đi/ên cuồ/ng tìm đường ch*t để tranh sủng.
Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông.
Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, ch*t thảm ngoài đường trong một đêm đông.
Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình,
tôi ngoan ngoãn nghe lời chân thiếu gia, hết lòng lấy lòng cậu ta.
Không ngờ, ánh mắt chân thiếu gia nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng.
Cậu ta lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi.
Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi:
“Anh trai… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”