Trước khi qu/a đ/ời, cha mẹ đã đặt m/ua cho tôi một nhân ngư để duy trì nòi giống.
Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, con nhân ngư của tôi vô cùng gh/ét bỏ tôi.
“Loại tàn phế như cậu nên biến mất đi, căn bản không xứng giao phối với tôi!”
Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đ/ập phá đồ đạc, tôi hoảng lo/ạn chạy ra khỏi nhà.
Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung biển sâu.
Một chiếc đuôi cá màu bạc xinh đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi.
Đôi mắt xanh thuần khiết của nhân ngư dẫn tôi nhìn về tấm biển dựng bên cạnh:
【Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.】
Trong mắt cậu ta ánh lên nước mắt, phun ra một chuỗi bong bóng:
“Chủ nhân… đưa tôi về nhà.”
Đúng vậy, cũng nên thay con cá ở nhà bằng con mới rồi.
Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn ra khỏi nhà, hắn lại dùng đuôi chặn cửa, hai mắt đỏ ngầu:
“Cậu… chỉ vì con cá hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”