Giáo sư Thẩm lạnh lùng thanh khiết là một người song tính.
Nhưng tôi không hề biết.
Tôi như con ruồi không đầu không óc, đuổi theo anh suốt ba năm.
Anh ấy trước sau vẫn thờ ơ.
Cho đến khi tôi vô tình phát hiện ra bí mật anh là người song tính.
Thẩm Nghiên Thanh đột ngột đẩy tôi ra:
“Cậu không thấy gh/ê t/ởm sao?”
“Tốt quá còn gì!” Mắt tôi sáng rực,
“Ngoan nào bảo bối, cho tôi xem thêm chút nữa đi.”