Sau khi vị thiếu gia alpha cấp cực ưu bị m/ù mắt, hắn bắt đầu chán gh/ét sự đụng chạm của người khác.
Còn tôi lại trở thành ngoại lệ ấy, trở thành “chó dẫn đường” của thiếu gia.
Cho đến một ngày, như thường lệ tôi giúp thiếu gia sưởi ấm chân.
Khi hắn đặt chân lên phần bụng hơi nhô lên của tôi, liền mất kiên nhẫn nói:
“Ăn ít lại đi, b/éo thành cái dạng gì rồi.”
Tôi im lặng không dám lên tiếng, bắt đầu lên kế hoạch bỏ trốn.
Dù sao thiếu gia cũng từng nói, kẻ thấp hèn không có tư cách sinh con cho hắn.
Bốn năm sau, chúng tôi gặp lại.
Thiếu gia đã khôi phục thị lực nhìn đứa trẻ tôi đang dắt trong tay, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, lạnh giọng ra lệnh:
“Dẫn theo đứa con hoang của em, về nhà với tôi.”