Năm thứ năm làm tù binh chiến tranh, ký ức của tôi bị kẻ th/ù tẩy xóa, xáo trộn đến mức nát tan vỡ vụn.
Khi Hệ thống khởi động trở lại, tôi đang ở trong trại tập trung, cùng một đám người tranh giành từng chút thức ăn thừa thãi, tồi tàn.
"Ký chủ, giá trị hắc hóa của Thẩm Độ Châu đang tiến sát mức sụp đổ, cuộc chiến tranh liên Hành tinh lần thứ tư sắp sửa bùng n/ổ, chỉ có cậu mới có thể ngăn cản cậu ấy!"
Em ấy là chồng tôi, dĩ nhiên tôi rất muốn quay về.
Thế nhưng, tôi nhìn lại cơ thể g/ầy gò, khô héo của chính mình, rồi đưa tay chạm vào vết s/ẹo lồi lõm nơi sau gáy. Tôi lắc đầu: "Tôi không còn tuyến thể nữa, không thể xoa dịu em ấy được. Hơn nữa, em ấy đã thay lòng rồi, không còn yêu tôi nữa..."
Hệ thống gào thét trong tuyệt vọng: "Cậu có thể! Cậu nhất định làm được mà!!!"