Năm đó, tôi bị b/ạo l/ực mạng đến mức trầm cảm rồi phải rút khỏi giới giải trí. Người đại diện kéo tôi đi khám Đông y.
Khi bắt mạch, đầu ngón tay của Thẩm Thanh Ngô mang theo hơi ấm:
“Lo nghĩ quá độ, tỳ hư, can uất.”
Về sau, fan cuồ/ng tìm đến tận nhà tôi hắt sơn.
Tôi nắm ch/ặt tay áo anh, nhỏ giọng c/ầu x/in:
“Bác sĩ Thẩm, anh có thể cho tôi ở nhờ được không?”
Anh khẽ thở dài, kéo tôi ra sân, chỉ vào cây đào kia:
“Ở lại đến lúc hoa nở.”
“Khỏi bệ/nh rồi hãy đi.”
Sau khi quay lại giới giải trí, tôi nổi tiếng trở lại nhờ quảng bá văn hóa Đông y.
Một đêm khuya, khi anh đang sắc canh an thần cho tôi, anh khẽ hỏi:
“Em có bỏ anh không?”
Cho đến ngày nhận giải thưởng.
Tôi giơ bàn tay đeo nhẫn kim cương trước ống kính:
“Xin chính thức giới thiệu một chút.”
“Tôi đã có người yêu rồi.”