Hồi nhỏ, tôi lỡ hôn trúc mã một cái, khiến Thẩm M/ộ từ đó mang bóng m/a “sợ đồng tính”.
Lớn lên thành bạn cùng phòng, để tránh việc tôi tiếp tục dây dưa,
Thẩm M/ộ đồng ý trong một tháng sẽ nghe tôi sai bảo.
Nhưng cậu ta không biết chiêu này của tôi gọi là “dục cầm cố túng”.
Ngay lúc tôi vẫn như mọi khi sai Thẩm M/ộ đút cơm cho mình, âm thầm bồi dưỡng tình cảm,
trước mắt bỗng xuất hiện “bình luận bay”.
【Nam phụ đúng là đê tiện, khiến nam chính bị ám ảnh sợ đồng tính, còn nghĩ đủ cách bám lấy người ta, đúng là tâm cơ!】
【Yên tâm đi, đợi “bé thụ” xuất hiện, nam chính sẽ thẳng thắn đối diện xu hướng của mình, rồi đi/ên cuồ/ng trả th/ù nam phụ, khiến cậu ta sống không bằng ch*t!】
【Một tháng đã được định sẵn, nếu nam phụ dám kết thúc trước hạn, thì cũng đồng nghĩa với việc gia đình cậu ta tan cửa nát nhà sớm hơn.】
Tay tôi run lên,
đột ngột đẩy bát cơm Thẩm M/ộ đang đưa tới miệng ra.
Thẩm M/ộ cau mày: “Cơm tôi vừa thổi ng/uội, không nóng.”
Tôi sợ đến mức run lẩy bẩy: “Không không không, tôi không ăn nữa, sau này cũng không ăn nữa!”
Đồ ngon thì ngon thật đấy,
nhưng tôi không muốn “lên thiên đường” đâu!