Tôi và kẻ th/ù không đội trời chung bị nh/ốt vào một căn phòng, nơi chúng tôi không thể rời đi nếu không nói ra bí mật của mình.
Cậu ta lười biếng tựa vào tường, đôi chân dài vắt chéo, dáng vẻ vô cùng thản nhiên:
“Từ nhỏ đá/nh nhau đến lớn, cậu có bí mật gì mà tôi không biết chứ?”
Quả thật là có.
Ba tháng trước, hắn bị bỏ th/uốc.
Đêm đó, tôi khóc đến mức giọng cũng khàn đặc, vậy mà cậu ta chẳng hề nương tay với tôi chút nào.
Mà giờ đây, trong bụng tôi vẫn còn đang mang “hậu quả” của đêm hôm đó.