Gia tộc sa sút, tôi bị đưa lên giường của Cận Hành.
Nào ngờ khi tỉnh dậy, người nằm bên cạnh lại biến thành anh trai của anh ta - Cận Đình Diễn.
Có lời đồn rằng Cận Đình Diễn là kẻ tâm ngoan thủ lạt, tính khí thất thường, hễ ngứa mắt ai là thẳng tay ném xuống biển cho cá m/ập ăn.
Tôi quỳ rạp dưới sàn giường, toàn thân run cầm cập, nhắm nghiền mắt chờ đợi món đồ anh ta sắp ném vào người mình như một sự an bài của số phận.
Im lặng mất hai giây, tôi nghe thấy giọng anh ta vang lên: "Tôi không phải hoàng đế, nhận tiền không cần phải quỳ."
Không phải gạch đen, mà là một tấm thẻ đen.