Tôi là một beta b/ệnh kiều, u ám và cố chấp.
Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai alpha.
Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận.
【Thật không chịu nổi tên beta b/ệnh kiều làm nam phụ này. Ham muốn chiếm hữu nam chính công ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.】
【Đừng vội. Đừng thấy nam chính công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời beta mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một alpha cấp S, sao có thể để một beta chà đạp được?】
【Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, nam chính công sẽ bắt tay với nam chính thụ, khiến công ty của ông bố dượng beta phá sản. Đến lúc đó, tên beta thối kia sẽ chẳng còn gì để u/y hi*p nam chính công nữa.】
【Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh nam chính công còn giúp người cha beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố dượng đi/ên lo/ạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân ki/ếm sống là thấy hả dạ rồi...】
Tôi hoảng hốt.
Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay.
Thế nhưng alpha lại đỏ hoe mắt, đ/è tôi xuống giường.
"Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh?"
"Em định ép anh đến ch*t sao?"