Tôi đã chớp nhoáng kết hôn với nam thần lạnh lùng của trường năm nào.
Đêm tân hôn, tôi vừa ôm lấy eo anh ấy thì anh lại bảo mình mệt rồi.
Hôm sau, tôi thay bộ "chiến bào" mỏng tang, anh ấy lại bảo tôi ngủ sớm đi.
Đến mức hết sức chịu đựng, tôi quyết định "gạo nấu thành cơm", ai ngờ anh ấy lại khóa trái cửa phòng ngủ phụ rồi nhắc nhở tôi:
"Thẩm Từ, em bình tĩnh chút đi, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên."
Sau này, khi "ánh trăng sáng" của tôi trở về, tôi ném cho anh một tờ đơn ly hôn.
Ngay tối đó, anh ấy bất ngờ dùng một tay vác bổng tôi lên rồi ném xuống giường. Tôi r/un r/ẩy nhắc nhở:
"Lục Cảnh Châu, ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên..."
Anh bật cười khẽ: "Ngọt hay không, phải nếm thử mới biết được."