Năm tôi mười tuổi, vì bảo vệ trúc mã mà tuyến thể bị tổn thương nghiêm trọng, từ đó mất đi khả năng phân hóa, trở thành một Beta.
Kể từ ngày ấy, mỗi lần có người cười nhạo tôi, cậu ấy – một Alpha – lại đ/á/nh người đó một trận.
Cho đến khi chính tai tôi nghe được hắn cùng bạn bè chế giễu sau lưng:
"Một Beta hạ đẳng như cậu ta, sao xứng ở bên tôi được chứ?"
"Cái gáy đầy s/ẹo kia nhìn thôi đã thấy buồn nôn."
Tôi biết điều mà rời đi, cũng như ý hắn, chủ động hủy bỏ hôn ước.
Sau này, tôi thi đỗ Học viện Y khoa thuộc Đại học Liên Bang. Tốt nghiệp xong, trở thành quân y của Liên Minh, được đích thân Chủ tịch Liên Minh trao tặng huân chương và vinh dự tối cao.
Ngày gặp lại, tôi không may rơi vào tay bọn tinh tặc, bị tiêm th/uốc c/ấ/m ngay tại chỗ, cưỡng ép phân hóa thành Omega.
Trúc mã ỷ vào chuyện từng có hôn ước từ nhỏ với tôi, muốn cưỡng ép đ/á/nh dấu tôi.
Thế nhưng giữa chừng lại bị một vị Thượng tướng Liên Bang chặn ngang.
Dưới sự áp chế khủng khiếp của pheromone Alpha cấp SSS, hắn chật vật đến mức mất hết phong độ, nhưng vẫn cố chấp gào lên:
"Hồi Hồi là vợ tôi! Không ai được phép cư/ớp cậu ấy đi!"
Người đàn ông ôm tôi vào lòng, khẽ nhướng mày đầy kh/inh miệt.
"Anh trai hối h/ận rồi à?"
"Bây giờ mới khóc... thì quá muộn rồi đấy."