Trong thôn chúng tôi có một điều lệ sắt đã được truyền qua ba đời — dân số nhất định phải là 108 người, không được thừa một, cũng không được thiếu một.
Hễ nhà nào cưới dâu mới về, hoặc có phụ nữ mang th/ai, thì chưa đầy một ngày sau, trong thôn nhất định sẽ có người ch*t một cách kỳ lạ.
Người thì ch*t đuối, người thì ngã vực, người lại đột ngột mắc b/ệnh hiểm nghèo...
Kiểu ch*t muôn hình vạn trạng, chẳng hề có quy luật nào.
Điểm chung duy nhất là: Sau khi có người ch*t, dân số trong thôn sẽ lại chính x/ác trở về con số 108.
Vị trưởng thôn đời trước từng lật nát cả sổ hộ tịch, thức trắng nhiều đêm liền, cuối cùng nghĩ ra một cách giữ mạng chẳng mấy vẻ vang: Cưới vợ hay mang th/ai đều phải báo trước.
Trước khi người mới vào thôn, nhất định phải ép gả một cô gái đến tuổi ra ngoài.
Dùng cách "tiễn một người đi" để đổi lấy "đón một người vào", cố thủ cho bằng được con số 108 người.
Không ai dám hỏi vì sao.
Cũng không ai dám phá vỡ quy củ ấy.
Chưa từng có ai nhìn thấy "thần linh".
Nhưng tất cả mọi người đều tin rằng, đó là sự trừng ph/ạt của Sơn Thần.
Những cô gái trong thôn giống như hàng hóa.
Đến lúc "phải đưa đi", họ sẽ bị gả vội cho người khác.
Mặc kệ đối phương què hay m/ù, mặc kệ có tình cảm hay không.
Chỉ cần đóng gói đưa đi là được.
Tất cả chỉ để ngăn tai họa giáng xuống ngôi làng này.